Trào lưu Google Glass, bao giờ?

27/10/2013 09:23

Sản phẩm Google Glass sẽ xuất hiện chính thức trên thị trường trong năm 2014. Tuy nhiên, qua trải nghiệm của những người đã dùng Google Glass, có lẽ trào lưu Google Glass chỉ hình thành sau... mười năm nữa.


Tại hội thảo Google I/O 2012, Sergey Brin - người sáng lập Google - xuất hiện trên sân khấu với "kính đeo mắt" Google Glass. Kính Glass có một màn hình nhỏ, bán trong (semi-transparent), treo gần mắt, có khả năng tạo ảnh trên võng mạc của mắt. Brin cho biết: mỗi khi cần ghi hình hoặc chụp ảnh, người dùng chỉ cần chạm vào gọng kính. Kính Glass kết nối với điện thoại thông minh trong túi của Brin, cho phép Brin trò chuyện với vận động viên nhảy dù đang ngồi trên khinh khí cầu lơ lửng ở độ cao khoảng một dặm. Brin thấy được những gì mà người ở trên cao đang thấy. Kính Glass cũng cho phép gửi thư, tìm thông tin trên mạng bằng lời nói.

Cách giới thiệu kính Glass của Brin khiến nhiều người háo hức muốn đeo thử kính Glass. Avi Muchnick - người sáng lập Worth1000Aviary - là một trong những người xếp hàng đầu tiên để đặt mua kính Glass tại hội thảo Google I/O 2012:

"Thành thực mà nói, trong giờ đầu tiên dùng kính Glass, tôi không có ấn tượng gì nhiều. Tôi thất vọng vì tôi đã tin vào quảng cáo, tựa như người ta nói với bạn về chiếc 'siêu phản lực' nhưng lại đưa bạn lên chiếc máy bay đầu tiên của anh em Wright. Thực ra đó là lỗi của tôi, lẽ ra tôi chỉ nên xem Glass là một dấu hiệu của tương lai.

Bỏ qua sự thất vọng ban đầu, tôi tự ép mình mang kính Glass suốt một tuần sau đó, tập trung thử nghiệm chức năng chụp ảnh của Glass. Tôi muốn biết liệu Glass có thể là giải pháp mà tôi mong muốn: một phương tiện chụp ảnh không làm hỏng cảm xúc của người chụp ảnh và người được chụp ảnh? Tôi đã dùng Glass để chụp ảnh thay vì dùng máy ảnh số hoặc chiếc iPhone 5 trong ngày nghỉ cuối tuần.

Mỗi cuối tuần, tôi luôn bận rộn với việc làm cha của bốn đứa trẻ: chơi dương cầm với con gái, chơi bóng gậy (stickball), đạp xe, đi giầy lăn (rollerblade) với các con trong công viên, dắt díu nhau vào nhà hàng,... Tôi không thể không có mặt khi các con tôi tranh giải thể thao nho nhỏ cuối tuần. Đó là dịp tốt để ghi lại cuộc sống gia đình.

Chơi đùa, nói chuyện với các con là niềm vui của tôi. Sau mỗi lần du lịch với cả nhà, tôi mang về hàng ngàn ảnh chụp và lựa chọn từ đó những ảnh đẹp. Tôi yêu thích chụp ảnh, yêu thích những bức ảnh đẹp tự nhiên, không cần 'dàn dựng' để chụp ảnh. Nếu tôi cầm máy ảnh hoặc điện thoại trên tay thì khó có được những bức ảnh như vậy. Thật tuyệt vời nếu tôi có được ảnh chụp đẹp nhưng vẫn tập trung theo dõi các con chơi thể thao trên sân với cảm xúc trọn vẹn, không phải nhìn qua khung hình của máy ảnh.

Lúc đầu tôi cứ ngại đeo Glass ở nơi công cộng khiến người ta thiếu thiện cảm với mình, nhìn mình như người lập dị. Nhưng thực tế cho thấy không phải (hoặc chưa phải) như vậy, trái ngược là đằng khác. Nhiều người lạ đến hỏi tôi đó là thiết bị gì và xin đeo thử một chút. Có thể bạn không thích bị người khác chú ý nhưng tôi cảm thấy vui khi có dịp trò chuyện về công nghệ với người lạ thuộc nhiều giới, trong đó có cả bác sĩ, luật sư. Điều này sẽ ít xảy ra hơn khi Glass bắt đầu phổ biến.

Phải nói rằng Glass chưa giúp tôi sống trọn vẹn với cảm xúc. Nó ở ngay trước mắt, chắn một phần tầm nhìn. Tôi không thể quên sự hiện diện của Glass dù sự khó chịu giảm dần khi tôi bắt đầu quen. Cũng phải tập tành một chút mới có được khả năng 'chộp ảnh'. Gần như không thể điều khiển Glass bằng lời nói ở một nơi ồn ào như sân thể thao.

Khi về nhà, xem lại các ảnh và phim thu được, quan sát góc nhìn đặc biệt của ảnh và phim, tôi phải thừa nhận Glass có ưu điểm đặc thù. Trong những ảnh mà các con tôi chụp khi đeo Glass, trông tôi thật to lớn! Tôi vẫn nhớ ngày còn bé mình thấy người lớn thật... to lớn nhưng không nhớ rõ to lớn thế nào. Nay nhìn vào ảnh do các con chụp bằng Glass, tôi có dịp thấy những gì mà các con tôi thấy ở cùng góc nhìn. Đó là những ảnh 'có hồn', cho dù không có tính nghệ thuật. Những nhà nhiếp ảnh sẽ không từ bỏ máy ảnh cầm tay nhưng tôi nghĩ Glass sẽ tạo ra một hình thái nghệ thuật riêng cho số đông trong tương lai gần".


Ảnh chụp Avi Muchnick từ con gái dùng Google Glass.

Trong khi Muchnick tạm hài lòng với chức năng chụp ảnh của kính Glass, nhà bình luận Joshua Merrill của trang tin ReadWrite xem xét kính Glass tỉ mỉ hơn:

"Từ tháng 5/2013, khi tôi bắt đầu đeo kính Glass, đã có hàng trăm người, cả trẻ lẫn già, hỏi tôi đó là thiết bị gì. Người ta hỏi tôi ở bất cứ nơi đâu tôi đến, cả khi đang dừng ở đèn đỏ! Hầu hết người hỏi đều muốn đeo thử và thốt lên 'Wow!' sau vài phút đầu lúng túng. Kính Glass không phải là thứ dễ dùng. Một trẻ lên ba có thể một mình mày mò với máy tính bảng nhưng với kính Glass thì không dễ như vậy, phải học cách dùng. Lúc đầu tôi thấy vui khi giải thích cho mọi người, nhưng rồi thấy cũng phiền, tôi tháo kính Glass, đeo ở cổ để người ta ít để ý.

Làm sao tôi có được Glass? Số là tôi có mặt trong hội thảo Google I/O 2012 và đặt mua Glass trong chương trình thử nghiệm của Google với giá 1500 USD. Tôi công nhận Glass được thiết kế tốt. Nó rất nhẹ, không làm phiền bạn. Màn hình hiển thị rõ, cả khi ở ngoài trời. Ống kính và bộ xử lý làm việc tốt dù nhỏ chút xíu. Nhưng thời lượng pin quá tệ: nếu bạn dùng Glass liên tục, chỉ sau nửa giờ là hết pin. Muốn sản phẩm Glass sống được, Google nhất thiết phải khắc phục điểm nghẽn này.

Tôi thích nhất chức năng chụp ảnh, quay phim của Glass. Tôi đã cài đặt ứng dụng Winky để có thể chụp ảnh rất nhanh bằng cách chớp mắt. Tìm thông tin cũng rất tiện. Tôi chỉ cần chạm và giữ tay ở nút bấm cảm ứng ở gọng kính, rồi hỏi bằng lời. Kết quả được hiển thị ở màn hình. Chẳng hạn với câu hỏi 'Các kim tự tháp được xây dựng vào lúc nào?', kết quả là '2584 năm trước CN'. Kết quả có rất nhanh nếu nó nằm sẵn trong cơ sở kiến thức của Google.

Tôi đã thử dùng trình duyệt của Glass để đọc tin tức ở các trang mạng có phiên bản riêng cho thiết bị di động. Tuy nhiên, đọc chữ trên màn hình của Glass rất mỏi mắt. Thao tác điều khiển như chọn mục trên trình đơn bằng cách chạm, vuốt ở gọng kính không tiện chút nào. Đó là cách thức không thích hợp cho Glass. Glass cho phép gửi thư, gửi tin lên Facebook bằng lời nói nhưng nhận biết lời nói chưa được chính xác. Glass có khả năng dịch câu nói của người dùng qua ngôn ngữ khác, lời dịch được phát âm đồng thời với câu dịch hiển thị trên màn hình nhưng việc nhận biết lời nói chưa chính xác và thời gian chờ kéo dài đến mức chức năng này chưa dùng được trong thực tế".


Ảnh chụp Joshua Merrill khi cho người khác dùng thử Google Glass.

Ngoài điểm yếu nghiêm trọng là thời lượng pin ngắn, các chức năng của Glass chỉ mới ở mức thô sơ, trừ chức năng chụp ảnh. Tương tác với phần mềm của Glass bằng cách chạm/vuốt ở gọng kính chỉ là sự lặp lại một cách bất tiện chức năng của màn hình cảm ứng ở điện thoại. Thật khó tin rằng dùng Glass để lướt mạng tìm thông tin là trải nghiệm thú vị. Glass phải có khả năng giải đáp chính xác câu hỏi của người dùng.

Tương tác với Glass bằng lời nói là cách thức phù hợp nhưng cần có thời gian để hoàn thiện và không dùng được trong nhiều trường hợp (chẳng hạn ở nơi đông người). Theo Merrill, Glass sẽ là sản phẩm tuyệt vời nếu Glass cho phép điều khiển bằng ý nghĩ và thực hiện tốt chức năng thực tại tăng cường (augmented reality): cung cấp thông tin về vật thể trước mắt người dùng.

Sau chiếc máy bay đầu tiên của anh em Wright (1903) gần nửa thế kỷ, máy bay phản lực trở thành phương tiện vận chuyển thực sự. Thời gian để Glass trở thành một phần "không thể thiếu" của cuộc sống có lẽ không dưới mươi năm nữa.

NGỌC GIAO


Bài liên quan:
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang