Thế hệ C và cuộc chơi API

22/03/2013 23:45

Thế hệ C (Generation C) là cách gọi lớp người "sống trên mây", kết nối internet mọi lúc, mọi nơi và sử dụng nhiều dịch vụ mạng. Nhưng đặc điểm của thế hệ C không chỉ có thế.

"Trước hết phải thừa nhận rằng lần này tôi là người đến trễ trong cuộc chơi.Tôi chỉ vừa mới nghe nói về IFTTT hôm nay.Tôi đoán rằng vẫn còn nhiều người chưa biết về dịch vụ này. Số là, khi nổi hứng viết một bài dài lê thê ở Facebook, tôi chợt nghĩ: giá như Facebook mua đứt WordPress thì hay biết bao. Nhờ vậy, nếu tôi viết tràn lan ở WordPress và bấm nút để gửi bài, trang Facebook của tôi sẽ tự động cập nhật, trích dẫn bài của tôi ở WordPress! Sau khi tôi nêu ý kiến như vậy, một người bạn cho lời khuyên: 'Dùng IFTTT xem sao'. Chưa hiểu cậu ấy nói về cái gì, tôi lập tức 'điều tra' về IFTTT và biết rằng nó nghĩa là IF This Then That (nếu thế này thì làm thế kia). Dịch vụ IFTTT cho phép MỌI dịch vụ mạng phổ biến liên thông với nhau".

Một thành viên của trang The Original Winger kể như vậy về việc bắt đầu "cuộc chơi" IFTTT (14/2/2013).

Bliss Hanlin - người quản lý trang eModeration - bình luận về IFTTT: "IFTTT là công cụ cực kỳ hữu ích cho thế hệ C chúng ta - những người sử dụng nhiều dịch vụ mạng, tham gia nhiều mạng xã hội và lưu trữ hầu như toàn bộ dữ liệu của mình trên mạng".

Thế hệ C (C - viết tắt của Connected) là cách gọi xuất hiện lần đầu trong báo cáo về thị trường thiết bị số tại Mỹ của công ty tư vấn Nielsen, dùng để chỉ những người thuộc khoảng tuổi 18-34. Theo Nielsen, thế hệ C sở hữu nhiều thiết bị số nhất, sử dụng dịch vụ mạng nhiều nhất, do vậy thế hệ C là thế hệ kết nối Internet nhiều nhất, có thời gian sử dụng Internet dài nhất.

Do sử dụng nhiều dịch vụ mạng, thế hệ C bắt đầu có xu hướng điều khiển các dịch vụ mạng bằng công cụ IFTTT. Người dùng IFTTT có thể thiết lập quy định nhằm tạo ra sự liên thông của hai dịch vụ mạng. Chẳng hạn, nếu người dùng thay đổi hình đại diện ở Facebook, hình đại diện của họ ở Twitter hoặc Tumblr tự động thay đổi theo, nếu người dùng đưa hình mới lên Instagram, hình đó tự động được lưu vào Evernote hoặc Dropbox.

Mỗi quy định do người dùng thiết lập ở IFTTT gọi là một recipe ("cách chế biến"). Trong mỗi recipe, người dùng có thể kết nối hai dịch vụ mạng, chọn trong 59 dịch vụ mạng phổ biến.

IFTTT (http://ifttt.com) là dịch vụ mạng miễn phí (trong hiện tại), được sáng lập tại San Francisco vào tháng 12/2010 bởi lập trình viên Linden Tibbets. Thao tác "nếu thế này làm thế kia" là điều bình thường khi lập trình. Ý tưởng dịch vụ IF This Then That chợt đến với Tibbets chính trong lúc lập trình Flash, nhưng đó là ý tưởng... không bình thường.

Linden Tibbets (hàng sau, bên trái, ngoài cùng) và nhóm phát triển dịch vụ IFTTT.

Tibbets chú ý rằng các dịch vụ mạng ngày nay đều có API (Application Programming Interface - giao diện lập trình ứng dụng) tương ứng, cho phép truy cập dịch vụ bằng phần mềm.Những thao tác sử dụng dịch vụ của người dùng trên trang mạng có thể tự động hóa bằng phần mềm. Phần mềm có thể gửi yêu cầu theo đúng quy định của API đến dịch vụ mạng để thực hiện nhanh chóng mọi việc. API có vai trò đặc biệt quan trọng đối với sự lớn mạnh của dịch vụ. Tibbets nghĩ đến một dịch vụ trung gian giữa các dịch vụ, có vai trò như một "tổng đài", nhằm kết nối từng cặp dịch vụ với nhau.

Khi sử dụng dịch vụ IFTTT, người dùng ủy quyền cho IFTTT truy cập các tài khoản của họ tại Facebook, Twitter, Instagram, Google+,... IFTTT "nhân danh" người dùng trong mỗi thao tác, tự động theo dõi mọi thay đổi liên quan đến các tài khoản của người dùng một cách thường xuyên (sau mỗi 15 phút).

Việc phối hợp thao tác của các dịch vụ mạng tạo ra vô vàn recipe khác nhau. Thế hệ C nhanh chóng sáng tạo đủ loại recipe và chia sẻ cho nhau. Với recipe thích hợp, nếu bạn phát đi một tweet (tin nhắn ở Twitter) và có người lặp lại tweet đó, người ấy tự động nhận được tweet cảm ơn của bạn.Tweet của bạn tự động được lưu trong Editorial Calendar hoặc Google Calendar để bạn duyệt lại sau này. Nếu bạn cập nhật trang Facebook của mình, nội dung mới tự động xuất hiện ở trang Google+ của bạn. Bạn nhận được thông báo ở Facebook mỗi khi có ai đó dõi theo (follow) bạn ở Twitter. Hình mới của bạn ở Flickr tự động xuất hiện ở Pinterest.Nếu bạn đưa một đoạn phim lên YouTube, đoạn phim ấy cũng "chạy" đến Tumblr. Nếu Yahoo! Weather dự báo trời mưa vào ngày mai, lời dự báo ấy tự động xuất hiện ở ngày tương ứng trong Google Calendar,...

IFTTT làm việc với cả dịch vụ tin nhắn thông thường SMS (tại Mỹ) và dịch vụ hậu cần cho sản phẩm WeMo của Công ty Belkin.Mọi biến động liên quan đến dịch vụ mạng đều có thể chuyển thành tin nhắn SMS gửi đến người dùng hoặc chuyển thành chỉ thị cho sản phẩm WeMo.

Có hai loại sản phẩm WeMo thông dụng: WeMo Switch và WeMo Motion. WeMo Switch gắn vào lỗ cắm điện và cung cấp điện cho thiết bị bất kỳ.WeMo Switch có khả năng kết nối Wi-Fi.Phần mềm WeMo trên điện thoại cho phép người dùng bật/tắt thiết bị bất kỳ ở nhà khi họ không có mặt ở nhà.WeMo Motion là thiết bị phát hiện chuyển động bất kỳ trong phòng. Khi WeMo Motion nối với đèn, đèn tự động bật sáng khi có người vào phòng và tự động tắt khi phòng trở nên yên ắng.

Thiết bị WeMo Switch (trái) và WeMo Motion (phải).

IFTTT liên thông với dịch vụ hậu cần WeMo cho phép mọi biến động của dịch vụ mạng tác động vào thiết bị của người dùng.Steve Sande - tác giả của nhiều sách kỹ thuật - kể rằng anh đã dùng IFTTT và WeMo Switch để bật quạt tự động trong nhà mỗi khi vắng nhà. Khi thông tin từ Yahoo! Weather cho biết nhiệt độ trong khu vực của Sande ở Colorado vượt trên 85 độ F (29,4 độ C), các quạt trong nhà Sande tự động bật lên để làm mát cho chú mèo Ruby của anh trong mùa hè oi bức. Sande rất yêu qúy Ruby - chú mèo đã sống 17 năm với gia đình anh.Ruby không chịu nổi nhiệt độ cao.

Theo chiều ngược lại, thiết bị của người dùng có thể chuyển thông tin lên mạng. Một thành viên của cộng đồng phần cứng nguồn mở Arduino từng trình bày cách chế tạo máy đo độ ẩm có kết nối Wi-Fi. Nhờ vậy, một chậu hoa có thể tự động gửi tin nhắn Twitter đến chủ nhân mỗi khi "khát nước".Chậu hoa "thông minh" sử dụng trực tiếp API của Twitter, không cần đến dịch vụ IFTTT.

Kết nối Internet của các loại máy đo, bộ cảm (sensor) có thể giúp giải quyết những vấn đề lớn. Tại Nhật, rất nhiều người tình nguyện cài đặt máy đếm Geiger của riêng họ ở khắp nơi, cả trên xe hơi, để đo cường độ phóng xạ thường xuyên tại nhiều địa điểm. Cường độ phóng xạ tại mỗi địa điểm được thể hiện trên một bản đồ trực tuyến. Luồng dữ liệu từ mọi máy Geiger được tập hợp và thể hiện trên bản đồ dựa vào API của nhiều loại dịch vụ mạng (Cosm, Pachube, Google Maps, Google Earth,...), bảo đảm những bản đồ thể hiện tình trạng nhiễm xạ được cập nhật tự động, liên tục.

Sau thảm họa ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima Dai-ichi (tháng 3/2011), thông tin chính thức về mức độ nhiễm xạ ở những khu vực dân cư bên ngoài "vùng trắng" thường không đầy đủ, thiếu cập nhật. Dự án "bản đồ theo dõi tình trạng nhiễm xạ" là dự án cộng đồng, khởi xướng bởi một nhóm chuyên viên máy tính tại Nhật, nhận được sự ủng hộ của nhiều tổ chức quốc tế, không phụ thuộc vào chính phủ Nhật. Dự án đã cung cấp thông tin qúy giá cho người dân Nhật để đương đầu với cuộc khủng hoảng chưa có hồi kết.

Các máy đếm Geiger trên xe hơi phục vụ cho bản đồ trực tuyến theo dõi tình trạng nhiễm xạ (thành phố Koriyama, tỉnh Fukushima, Nhật Bản).

Những dự án cộng đồng tương tự cũng xuất hiện tại nhiều quốc gia nhằm theo dõi tình trạng địa chấn, tình trạng ô nhiễm không khí và nguồn nước.

Ngoài máy tính và điện thoại, thế hệ C kết nối ngày càng nhiều vật dụng khác nhau với Internet, tạo nên ngày càng nhiều điểm "tiếp đất" của cuộc sống trên "mây". Cuộc sống trên "mây" thực sự thúc đẩy tính cộng đồng, vô cùng cần thiết cho mọi hoạt động xã hội.Cuộc sống trên "mây" không hề là "cuộc sống ảo".

NGỌC GIAO

Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang