Người đi qua đời tôi

03/12/2013 12:52

Không, chắc chắn là không. Tôi chẳng nhớ số điện thoại của ai hết, bởi vì nhớ để làm gì trong khi cái điện thoại nó đã nhớ dùm tất cả?

1.
Hỏi tôi có nhớ số điện thoại của bạn không à?
Muốn gọi cho ai, chỉ việc tra danh bạ có sẵn trong máy, vậy là xong! Mắc mớ gì phải nhớ cả chục con số dài thoòng loòng chứ!

2. Hỏi tôi địa chỉ email của anh X, chị Y gì đó à?
Làm sao mà nhớ! Có bao giờ tôi gởi email cho ai mà lại phải gõ địa chỉ email đâu? Địa chỉ người nhận đã có sẵn trong Address Book rồi, cứ chọn là xong ngay.
Mà thậm chí cũng đâu cần tìm địa chỉ email trong Address Book, chỉ cần mở thư của đối tác ra, rồi nhấn Reply là tự nhiên email của mình sẽ "bay" tới địa chỉ cần thiết.
Nhớ làm chi mấy cái ký tự xúm xít quanh chữ a còng chứ?

3. Ngày xưa, tôi vẫn thường ghi nhớ ngày sinh của những người thân quen, để khi đến dịp thì chúc mừng sinh nhật. Bây giờ thì không cần nữa!
Thiệt là khỏe khi Phây-búc nó nhớ dùm mình hết trọi rồi. Cứ gần tới ngày sinh của ai đó là nó hiện lời nhắc ngay. Bạn bè trên Phây thì hằng hà, có muốn nhớ ngày sinh cũng làm gì nhớ nổi, có muốn quan tâm cũng khó thể quan tâm hết. Vậy nên mỗi khi thấy lời nhắc của Phây rằng đến sinh nhật của ai, tôi liền chép đại một câu chúc mừng sinh nhật ở đâu đó, rồi thả lên Tường của người ấy. Coi như xong! Cũng ra vẻ tình củm lắm đó chớ!

4. Từ chuyện không thèm nhớ số điện thoại, địa chỉ email, ngày sinh,… tôi tiến tới không thèm nhớ thông tin cá nhân của bạn bè luôn.
Nhớ làm chi, khi những thông tin cá nhân (profile) đó đầy trên mạng, không ở mạng xã hội nầy thì ở blog kia, khi cần thì truy cập internet là ra liền.
Tôi thấy... thoải mái lắm, vì không phải nhớ gì hết, và rất tự hào là mình đã khai thác triệt để các tiến bộ công nghệ thời nay. Tôi khoe với mọi người là mình đã bắt các phương tiện hiện đại làm nô lệ phục vụ mình, nhớ dùm mình.
Ai cũng gật gù đồng ý, nhưng nàng thì không!
Nàng hỏi tôi như hát:
Người đi qua đời tôi
Không nhớ gì sao người?
Nàng nói với tôi rằng, nếu người ta không thèm (ghi) nhớ, thì người ta cũng sẽ không còn (nhung) nhớ. Tôi mắc cười quá, đúng là phụ nữ, không chịu... làm quen với công nghệ. Làm sao mà lẫn lộn giữa nhớ/remember với nhớ/miss được chứ?

5. Thế nhưng không chỉ có nàng, mà rồi nhiều bạn bè ngày càng xa lánh tôi. Họ nói rằng tôi như một... cái máy, mà nếu là cái máy thì máy tính bảng hoặc smartphone dễ thương hơn tôi nhiều. Họ nói rằng: Chơi với máy còn thú vị hơn chơi với tôi.
Tôi mơ hồ thấy rằng không phải cái smartphone làm nô lệ cho tôi, mà chính tôi đang trở thành nô lệ của nó.
Và rồi tôi thấy nàng đi lướt qua tôi. Không nhìn tôi, và có lẽ cũng không nhớ tôi. Ừ, cần gì phải nhớ?
Tôi hát lên tuyệt vọng:
Nàng đi qua đời anh
Không nhớ (ơ ớ ơ) gì sao nàng?

HAI ẨU

Bài liên quan:
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang