Một tháng Táo

27/01/2014 13:47

"Trong vòng một năm tới, 79,9% các mối tình đều ít nhiều qua tay bà mối công nghệ. Nên các bạn FA hãy sớm sắm smartphone và chăm đọc báo về công nghệ thông tin...".

Lời sấm truyền ấy, được dân FA share ầm ĩ trên Facebook, hình như là chiến dịch viral (*) nhảm nhí của một shop ế hàng điện thoại nào đó. Hắn gỡ tag từ thằng bạn thân, hide quả "sấm", ngước lên tìm đồng đội để tán gẫu...
Mới sáu giờ tối, văn phòng ngày cuối năm chỉ còn mình hắn. Hắn vừa lầm bầm nghĩ trong đầu, không hiểu các bộ phận khác sao mà nhẹ gánh và tung tẩy thế, vừa hí hoáy trèo lên bàn chụp quả ảnh khoang làm việc chung vắng tanh vắng ngắt, rồi post lên Facebook và tag sếp vào.
"Nói chung là, sếp ạ, em cũng đi về nhà đây!". Hẩy quả to do list dầy đặc khỏi màn hình, chào đội onsite bên Singapore, rồi hắn tắt Skype và gập máy, nghĩ về câu rủ rê của thằng bạn nối khố: "Cuối năm rồi, mầy chuẩn bị đi xem bói với tao nhé!" Chả hiểu có cái gì hay để xem. Phần mềm bói thì hắn có đầy, sao phải tốn tiền ra ngồi với thầy nhỉ.
Sáu giờ sáng, nấn ná trong chăn ấm nhìn ra trời đầy tuyết, hẩy hẩy màn hình đầy tin nhắn ký gửi hành lý, nó càu nhàu với bạn cùng phòng còn đang mơ ngủ: "Tao xách tay mỗi quả laptop với điện thoại, thêm bộ bài và quyển sách về Việt Nam, thế quái nào mà cả thế giới biết để gửi nhờ xách đồ hộ".
Tám giờ tối, Facebook nhà hắn toàn update rủ rê đi đám cưới. Dĩ nhiên là hắn... không được mời. Chẳng mấy người rủ mối tình đầu đi đám cưới mình. Mà có rủ, hắn cũng chẳng đi được. Hôm đấy có quả hội thảo về An ninh mạng. Hắn mà đi thì ai dự hội thảo. Nói chung là có mời cũng không đi!
Tám giờ sáng, sân bay đỏ choé một góc vì nó quyết tâm thể hiện tình yêu nước bằng bộ đồ đỏ từ chân lên đầu, cùng quả khăn vàng chanh. Thông điệp mà nó muốn truyền tải tên là "Tôi đến từ Việt Nam cờ đỏ sao vàng". Còn nó nghĩ: Các đồng chí đủ màu da xung quanh đang nghĩ nó bị hội chứng cuồng Noel muộn. Dù sao cũng kệ! Còn tận ba tiếng nữa mới đến giờ bay, thủ tục check in đã xong xuôi, nó hùng hổ lôi quả MacBook mới mua ra phá tem ngay tại trận. Bật PhotoBooth để "tự sướng" vài kiểu "Đường về quê mẹ" và "Chào Anh, em về!", nó bắt đầu công cuộc khai sáng văn minh.
"Mày đăng ký Apple ID chưa, đồ ngố? Cấm có cài Win vào Táo đấy nhé. Cài là tao từ mày. Sao, thế nào rồi? Vào được iTunes để reg ID chưa?" - thằng bạn bắn một tràng khi nó vừa kịp đặt mông ngồi xuống sàn sân bay mát lạnh. "Wi-Fi sân bay nhanh thật! Mà cái nó vừa bật là cái gì, sao thằng bạn của nó thò mặt ra thiếu điều bắn nước bọt vào mặt nó thế?" - nó nhìn màn hình quả "stupid phone" được dán sticker đỏ choét, nghĩ nghĩ một tí rồi quyết định chọn phong cách duyên dáng và điềm tĩnh: "Hà Nội lạnh lắm không mày? 8g tối mà còn ở nhà à? Hôm nay mày không đi chơi với gấu à? Khổ thân, sắp sang lại rồi còn gì?"
Trong lúc "thằng ngố" còn đang tư duy xem con bạn thân bị làm sao, thì nó duyên dáng trở về là chính mình: "Này, tao đang đăng ký Apple ID đây, nhưng nó bắt phải khai số thẻ Visa. Tao không khai có được không? Tao sẽ tiêu tiền mua app vung lên mất. Tao sẽ phá sản mất. Hay mày cho tao mượn ID để tao down app đi vậy. Nhé! Mà về nhà mày gỡ ngay cái chat chủng nầy cho tao đi. Cứ video call thế này, bố mẹ tao biết lại rình lúc tao sang lại bên nầy sẽ suốt ngày call kiếc kiểm tra thì chết!..."
Nói chung là ba tiếng chờ bay phi qua vèo vèo. Câu cuối cùng nó gào lên qua Google Hangouts (thằng bạn vừa nói tên cái "chat chủng" cho nó, tên với tuổi khó gọi quá!): "Sao nó gửi mail xác nhận tài khoản rồi mà App store vẫn bảo tài khoản của tao không hợp lệ thế nầy?!" Vậy là nó biết nó phá sản kế hoạch phá đảo trong thời gian bay rồi. Chả down được tí game gì về máy. Táo với chả cam!

Hội thảo diễn ra rất thú vị. Hắn nghe được bài chia sẻ đầu tiên của đại diện Google, gật gù được vài điều, và suýt bỏ lỡ lượt phát biểu của mình. Chỉ tại quả điện thoại lợi hại quá, update đầy đủ từng khoảnh khắc đám cưới của người yêu cũ. Lũ bạn chơi hơi ác rồi đây, dù giờ nầy tháng trước chính hắn đòi chia tay với nàng. "Tối 7g đấy! Tao qua đón!" - tin nhắn bật đến lúc hắn đang nghe câu hỏi trên bục phát biểu. Thằng bạn hắn luôn biết phá game đúng lúc! Cái hẹn xem bói từ ba hôm trước, tí thì hắn quên!

8g30 tối ở Things cafe, hắn và thằng bạn đang lục lọi đồ đạc trong quán. Quán tên là Things, vì khách đến quán sẽ thường ký gửi lại một vài món đồ cá nhân thập cẩm nào đó làm vật trang trí, một hình thức "xây nhà" cho những kẻ thích lấy quán làm nhà, làm văn phòng, hay làm chốn tự kỷ như hắn. Thầy bói nghe nói là sắp đến rồi.
"Sắp đến" được hẳn năm lần rồi mà chưa thấy thầy đâu. Hắn vứt thằng bạn ở lại, lượn ra đường hứng 3G để upload nốt tài liệu lên Dropbox cho sếp, rồi gọi điện cho mẹ: "Mẹ ơi, con sinh lúc mấy giờ mẹ nhờ?" Tự nhiên hắn nghĩ ra câu hỏi, mà thể nào thầy chẳng hỏi giờ với ngày sinh âm.
"Chào anh!" - "Giờ Dần, ngày 17/11 năm..." - "Anh muốn hỏi vấn đề gì, Thần Nông?". Hắn đờ đẫn mất mấy tích tắc. Thầy bói đã xử xong thằng bạn trong lúc hắn ra ngoài nghe điện thoại của đồng đội bên Singapore. Sau vụ đe dọa tấn công website chính phủ, đội onsite của công ty hắn cứ nửa đêm là bị dựng dậy, còn ban ngày thì làm việc ít thôi nhưng trấn an khách hàng là nhiều, nói chung là tinh thần lẫn thể xác đều đang bị đày ải. Nhưng, thế là thế nào? Thầy bói nầy là nữ, rõ trẻ, tóc vừa ngắn vừa xù, lại còn dùng MacBook để xem bói à? Lại còn không dùng giờ sinh à? App nào trên Mac xem bói không dùng giờ sinh nhỉ? Hắn nghĩ đến cái kho app hắn chuyển cho thằng bạn để thoái thác nghĩa vụ đi xem bói cùng.
"Thầy bói" ấn vào tay hắn một bộ bài, bắt tráo xuôi tráo ngược, đảo cả đầu bộ bài, và thủng thẳng giải thích: "Anh đang cầm bài Tarot. Bộ bài sẽ trả lời cho các vấn đề mà anh quan tâm."
Văn phòng 8g sáng sặc mùi cà phê: "Mầy muốn xin contact của em "thầy bói" à? Muốn xem bói online à? Chả biết có được không. Thầy nầy gà công nghệ lắm. Hôm trước kể là đăng ký Apple ID mãi không được đấy. Nhưng thầy biết dùng Google Hangouts mày ạ!" Nghe thằng bạn nhăn nhở qua điện thoại, hắn thở dài vào store cài lại phần mềm chat. Hắn có vài chuyện muốn hỏi món tarot thần kỳ của "thầy". Thật may, sếp tổng đang ở Singapore trực chiến, chứ nhìn cảnh toàn bộ phận đang hối hả Facebook với video call trên điện thoại hẹn hò sắm Tết, hẳn sẽ ra sắc lệnh mới cấm dùng smartphone với iPad các kiểu bổ sung cho điều lệnh về bảo mật ở công ty. Máy tính ở công ty hắn thậm chí chẳng cái nào cắm được USB, và chỉ có sếp cỡ hạng trung như hắn mới được dùng laptop. Nhưng cũng chẳng vào được Facebook như thầy bói yêu cầu, mà thầy lại không dùng Skype cơ.
Ba giây sau khi đăng nhập Google Hangouts, cái đầu tém như con trai lai Tây tóc xù của "thầy bói" hiện ra. "Thầy" rút bài, phán vài câu rồi bắt đầu bắn liên thanh: "Nầy, anh làm về IT, đúng không? Anh biết đăng ký Apple ID không? Em mời cà phê, anh xử quả Apple ID cho em, em xem chuyện tình duyên cho anh. Nhé! À, anh có biết gỡ phần mềm trên điện thoại không? Tốt! 3g chiều nay ở Things nhé".
"Thầy bói" hớn hở nhìn trải bài tarot của hắn, bảo hắn đừng lo vì hắn sắp có “gấu” rồi. “Gấu” sẽ không quấy rầy hắn nhiều. Hình như “gấu” ở xa nên hắn vừa có người yêu, vừa không lo bị kiểm soát. Hắn nghĩ chắc lần nầy thầy phán không trúng thần kỳ như lần trước. Trừ phi hắn quay lại với mối tình đầu thứ tư đang ở Canada học tiến sĩ điện tử viễn thông. Chắc không đời nào! Hắn vẫn muốn mình là người duy nhất biết sửa điện trong nhà.

Cài teamviewer cho máy "thầy", hắn dặn: "Em về, cứ bật cả teamviewer cả Hangouts nhé, chắc bị lỗi quy trình đăng ký ở đâu đấy."
Nói chung. "thầy bói" của hắn cũng không "gà mờ công nghệ thông tin" lắm. Sau khi được hắn cho mượn Apple ID để sục sạo tạm trong lúc chờ hắn về công ty giải quyết công việc, "thầy" đã down được mấy tỉ app vớ vẩn về cài trong máy. Người yêu cũ vừa lấy chồng của hắn thậm chí còn không biết ấn Next để cài đặt gì hết. Vừa ngó mặt "thầy" qua Google Hangouts, vừa nghiên cứu máy tính của "thầy" qua teamviewer, hắn vừa trả lời mớ câu hỏi bắn như liên thanh. "Thầy" hỏi hắn về máy tính. Hắn hỏi "thầy" về Tarot và cung hoàng đạo. Chả mấy mà câu chuyện thành buổi tư vấn tình yêu của Kim Ngưu ("thầy bói") và Thần Nông (hắn).
"À, để em xem bản đồ sao cho anh nhé. Hay xem tử vi? Thôi, người yêu cũ đi lấy chồng, càng mừng chứ sao. Thế để em dạy anh xem bản đồ sao nhé". Tóm lại, câu chuyện Apple ID tên là Pending vô thời hạn.
Nó ngáp ngắn ngáp dài rên rỉ vào điện thoại: "Mầy sang đến nơi chưa? Tuyết dầy không? Lại chia tay với gấu à? Để đấy mấy hôm nữa, tao sang tao xem Tarot cho nhé. Độ nầy tối nào tao cũng bị lôi đi xem Tarot cho khách ở Things. Thằng hâm, tại mầy mà bố mẹ tao cũng cài Google Hangouts rồi đấy. Giờ thì tao nhất quyết không được mang điện thoại vào toilet để chơi điện tử nữa rồi, hu hu. Hà Nội vẫn lạnh lắm, nhưng vắng rồi, mọi người về quê chuẩn bị Tết hết rồi. Ừ, mai tao bay. Thế nhé!" Nói chung, bạn nó cũng giỏi chịu đựng, không phàn nàn gì trò bắn liên thanh rồi dập máy của nó.
"Tối, em có khách không? 8g ở Things nhé? Xem cho anh mấy thứ!". Ồ, chả mấy khi thấy anh "Apple ID" nhắn bằng Google Hangouts. Nghe nói cũng nhờ Google Hangouts mà anh phát hiện ra ex bắt cá hai tay, nên giận cá chém thớt "Apple ID", gỡ phần mềm khỏi máy cho đến tận khi cần cài lại để liên lạc với thầy bói là nó.
"Tối, tao bận rồi. Tao đi gặp Apple ID. Mày xem bóng đá một mình nhé." Vỗ vỗ đầu thằng bạn qua video chat, hắn bật cười vì cả hắn và "thầy bói" đều gọi nhau là Apple ID, sau khi hắn giúp "thầy bói" xử lý được tài khoản vào chợ Táo. Cũng phải tốn đến tám buổi tối liên tục video chat thì mới xử lý xong vụ tài khoản với khả năng reg account siêu lăng nhăng của "thầy". Mà thật ra, tài khoản Apple chỉ là cái cớ. Câu chuyện toàn siêu lan man về "thầy" và hắn đấy chứ. Lại còn tốn đến mấy lần lượn lờ ở Things để xem "thầy" xem bài cho khách, rồi nhân tiện cà phê luôn. "Em sang Anh nhồi bao nhiêu chữ, nhưng cẩn thận không chừng lại về Việt Nam đi kiếm tiền bằng bộ Tarot nầy cũng nên." - thầy vẫn đùa thế. Mà mai, "thầy" bay thật rồi...
Cà phê Things tối nay vắng khách. Hắn tìm lá bài The Lovers trong bộ Tarot của nó và hỏi: "Em thay lá nầy bằng ảnh của anh được không?", Thế mà nó cũng gật đầu và giữ lại ảnh của hắn. Lá The Lovers, hắn để lại Things như truyền thống tha lôi đồ đến quán của khách, và hẹn mùa thu năm sau nàng bảo vệ xong sẽ đến quán lấy lại lá bài.
Nói chung là hắn hơi dại dột rồi. Giờ thì chuyên gia an ninh mạng như hắn sẽ bị khủng bố an ninh mọi lúc mọi nơi. Ai bảo hắn dạy nàng dùng tận mấy phần mềm chat, rồi cả teamviewer. À, chết rồi! nàng cũng đang giữ Apple ID của hắn, nghĩa là giữ cả password của email cá nhân, Dropbox, Skype, Facebook,... Ôi, phải tẩu tán đống ảnh chụp chung với tình yêu các đời ngay và luôn!
Nhưng không kịp rồi. Một góc trong phòng chờ của sân bay Nội Bài, đống màu đỏ rực tóc ngắn xù đang hì hụi thay ảnh đại diện cho một loạt tài khoản của hắn.
Về cơ bản, khách hàng và thầy bói không được yêu nhau. Môn Ethics của nó dạy thế. Nhưng phải công nhận Apple ID lợi hại thật. Mới có một tháng về nghỉ chứ mấy.
"Táo ơi, ăn bánh chưng không em!". Tiếng hắn í ới gọi qua Google Hangouts. Nó đang trên giảng đường, còn hắn thì chuẩn bị cúng giao thừa ở nhà. Suýt khóc vì tự nhiên ngửi thấy mùi bánh chưng thoang thoảng đâu đây, nó cầm con iPad còn lại, nhận thêm video call từ bố mẹ đang gọi sang. Thôi thì, với hai em máy cài đủ lệ bộ chat chit các kiểu, năm nay nó cũng được cái tết đoàn viên vừa có hiếu vừa có tình, hay như thằng bạn nó ghen tị bảo là: Vừa có phụ mẫu, lại vừa có gấu.
Bristol cũng ấm áp lên nhiều. Cũng phải, video chat nhiều đến mức pin máy ấm sực lên, nhét vào túi áo chẳng khác nào lò sưởi.
Quả là công nghệ cũng có sự ấm áp của nó.
Mười tháng nữa con về, mười tháng nữa Táo về, Táo ạ.

(*) Viral: Viết tắt từ Viral Marketing, chỉ phương thức tiếp thị lan truyền theo kiểu... virus lan truyền

THU NGA

Bài liên quan:
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang