Minimalism: Sống đời giản đơn

14/01/2015 15:23

"Minimalism" là phong cách sống với số lượng vật dụng ít nhất có thể. "Minimalist" là người tìm thấy hạnh phúc trong phong cách sống "tối thiểu". Joshua Millburn và Ryan Nicodemus là hai "minimalist" giàu có sống trong căn hộ hầu như trống rỗng...

"Hãy hình dung một cuộc sống mà bạn có nhiều thời gian hơn cho những mối quan hệ có ý nghĩa, có nhiều thời gian hơn để đóng góp cho đời, một cuộc sống dành cho niềm đam mê, không bị vướng bận với thế giới hỗn độn chung quanh bạn. Đó là cuộc sống có chủ đích, tuy không hoàn hảo, thậm chí không dễ dàng, nhưng là cuộc sống đơn giản. Đó là cuộc sống sung túc, tuy không giàu có.

Ở tuổi đôi mươi, tôi từng nghĩ rằng cuộc sống sẽ sung túc khi tôi kiếm được nhiều tiền. Tôi đã nỗ lực để thăng tiến trong công ty mà tôi làm việc. Tôi đã có được chức vụ quan trọng, quản lý hàng trăm người. Tôi đã từng phóng tay mua xe hơi sang trọng đời mới sau mỗi vài ba năm. Tôi đã có một căn hộ lớn với ba phòng ngủ, có đến hai phòng khách, dù vẫn còn độc thân.

Thế nhưng khi đã có rất nhiều thứ, tôi vẫn thấy không hạnh phúc. Càng kiếm được nhiều tiền, tôi càng tiêu nhiều tiền. Do vậy, dù kiếm được nhiều tiền, tôi vẫn có những món nợ. Người ngoài nói rằng tôi thành đạt, nhưng tôi không cảm thấy điều đó. Sự theo đuổi cuộc sống vật chất khiến tôi luôn cảm thấy thiếu thốn, bức xúc. Tôi đã không biết điều gì là quan trọng trong cuộc sống, nhưng có điều rõ ràng là tôi cảm thấy trống trải. Cũng như nhiều người, tôi lấp đầy sự trống trải bằng việc tích lũy vật dụng: mua sắm xe hơi đời mới, các thiết bị điện tử đời mới, quần áo, đồ đạc và những vật trang trí đắt tiền. Các thiết bị mà tôi có đều thuộc đời mới nhất. Tôi đã chi trả cho những bữa tiệc sang trọng và những chuyến du ngoạn phù phiếm. Tôi đã tiêu nhiều hơn số tiền mà tôi có trong ngân hàng. Lúc ấy, nếu bạn hỏi tôi rằng tôi đam mê điều gì trong đời, tôi sẽ không biết trả lời ra sao. Tôi chỉ sống để kiếm tiền và tiêu tiền. Tôi làm việc ngày càng nhiều và uống rượu cũng ngày càng nhiều. Tôi thấy mình trì trệ, chán chường.

Khi bước qua tuổi ba mươi, có một ngày tôi nhận ra sự khác lạ nơi anh bạn Josh của tôi. Chúng tôi thân nhau cả chục năm, làm trong cùng công ty, cùng nỗ lực để đạt được chức vụ quan trọng. Josh luôn vui vẻ. Lẽ ra cậu ấy không có lý do gì để hạnh phúc hơn tôi. Mẹ cậu ấy qua đời và cuộc hôn nhân của cậu ấy tan vỡ trong cùng một tháng. Trong một lần ăn trưa, tôi hỏi: 'Điều quỷ quái nào khiến cậu hạnh phúc như vậy?'. Trong khoảng hai mươi phút sau đó, Josh nói cho tôi biết về cái gọi là 'minimalism'. Josh kể rằng cậu ấy đã dành vài tháng để giản lược cuộc sống của mình, vứt bỏ những thứ đã làm cậu ấy vướng bận, dành chỗ cho những điều thực sự quan trọng trong đời".

Đó là lời kể của Ryan Nicodemus về sự thay đổi quan trọng trong cuộc sống của anh và về người bạn thân Joshua Fields Millburn. Cả hai cùng sinh năm 1981, cùng thành đạt trong nghề nghiệp với mức lương trên 100.000 USD/năm tại một công ty viễn thông ở bang Ohio (Mỹ).

Joshua đã kể cho Ryan nghe về những minimalist mà anh biết. Có cả một cộng đồng như thế! Đó là những người giàu có, nhưng không theo nghĩa thông thường. Họ sở hữu rất ít vật dụng, luôn thoải mái, thanh thản với mục đích sống rõ ràng. Có một doanh nhân trẻ tên là Colin Wright, luôn sống "di động": cứ mỗi bốn tháng lại bay đến một nước khác và mang theo tất cả những gì mình có. Wright luôn vui vẻ, tự hào về tình trạng "dọn nhà thường trực" của anh. Joshua còn biết một gia đình bốn người ở vùng ngoại ô Vermont, gồm hai vợ chồng và hai con, sống đơn sơ, hạnh phúc trên một chiếc xe, xem đó là nhà.


Joshua Millburn (trái) và Ryan Nicodemus.


Vào năm 2011, khi lãnh đạo công ty yêu cầu Joshua lập danh sách 41 người phải cho nghỉ việc theo nhu cầu cắt giảm nhân sự, Joshua trình lên danh sách gồm 42 người, trong đó anh ghi tên mình đầu tiên! Joshua tự thay đổi lối sống, thay đổi cả con đường công danh.

Thực ra, Joshua đã bắt đầu thay đổi lối sống hai năm trước đó, từ sau khi mẹ anh mất. Sau lễ tang của mẹ, Joshua dọn dẹp đồ đạc trong phòng của bà và tìm thấy mấy thùng giấy đầy bụi ở gầm giường, chứa những kỷ vật liên quan đến Joshua, con trai yêu quý của bà. Xem lại những bức vẽ ngây ngô của chính mình khi còn bé xíu, Joshua quyết định hủy bỏ tất cả. Tất cả đều vô ích, vô nghĩa, nhưng sao mẹ anh phải lưu giữ lâu đến thế! Hàng chục năm qua, mẹ anh không hề xem chúng. Cuối cùng, bà cũng phải rời bỏ chúng.

Sau khi chia tay với vợ, Joshua lần lượt từ bỏ hầu hết vật dụng đắt tiền mà anh đã tích lũy, trở thành minimalist trong 21 ngày. Theo khoa học tâm lý, Joshua tin rằng 21 ngày là đủ cho việc hình thành thói quen mới.

Hiểu rõ những đổi thay trong cuộc sống của Joshua, Ryan rất phấn khích, lập tức giản lược cuộc sống của mình. Với sự giúp đỡ của Joshua, Ryan đóng thùng tất cả vật dụng của anh, như thể sắp chuyển nhà. Sau chín giờ phân loại, gói ghém tất cả đồ đạc vào nhiều thùng (và ghi nhãn cẩn thận trên từng thùng), căn hộ của Ryan hoàn toàn trống trải. "Josh và tôi mệt lử ngồi trong phòng khách, nhìn đống thùng cao ngất. Đó là tất cả những gì tôi đã tích trữ trong nhà sau cả chục năm làm lụng vất vả". Trong 21 ngày sau đó, Ryan chỉ mở các thùng chứa những thứ thực sự cần thiết, thực sự mang đến giá trị cho cuộc sống của anh. Có đến 80% số thùng không hề được mở lại.

Ryan lần lượt bán hoặc cho đi tất cả vật dụng trong những thùng "dư thừa". Anh mượn máy quét để số hóa những tấm ảnh cũ, đưa lên mạng để lưu giữ và rồi hủy bỏ các tập ảnh đầy kỷ niệm. "Sau khi quyết định bán hoặc cho phần lớn vật dụng của mình, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình giàu có. Tôi cảm thấy mình giàu có khi tôi không còn vướng bận với quá nhiều thứ trong cuộc sống, chỉ dành chỗ cho tất cả những gì còn lại. Một tháng sau đó, lối sống của tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi tự nhủ rằng có thể người khác sẽ tìm thấy giá trị gì đó trong câu chuyện của tôi, câu chuyện của chúng tôi".

Chính vào lúc không còn lo khẳng định "đẳng cấp" của mình, Ryan lại thấy anh thực sự giàu có!



Joshua và Ryan đã cùng nhau lập nên trang mạng The Minimalists, lập nên một doanh nghiệp xuất bản, viết lại câu chuyện của cả hai trong quyển sách Everything that remains ("Tất cả những gì còn lại") và diễn thuyết tại nhiều nơi để quảng bá quyển sách.

Joshua và Ryan luôn khẳng định rằng họ không phải là người khổ hạnh, rằng việc mua sắm không có gì sai trái, nhưng nhất thiết phải biết rõ những gì thực sự mang đến giá trị cho cuộc sống. "Nếu bạn chỉ đơn giản vứt bỏ những thứ mình không thích, cái tủ của bạn sẽ nhanh chóng được những thứ mới lấp đầy".

Joshua và Ryan đều thích tặng quà và được tặng quà với những thứ có thể tiêu mất (vé xem phim, vé xem ca nhạc,...), những thứ có thể biến thành một trải nghiệm, một kỷ niệm, không cần mang về cất giữ trong nhà.



Giờ đây, Joshua và Ryan dùng chung một xe hơi, ở chung một căn hộ hầu như trống rỗng. Dĩ nhiên, cả hai không thể thiếu loại vật dụng thuộc về "những gì còn lại", mang đến giá trị cho riêng mỗi người: điện thoại và máy tính.

NGỌC GIAO
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang