Khi người ta khó chịu

06/04/2013 15:57

Lúc này cuộc sống khó khăn. Tâm trạng con người trở nên khó chịu. Điều đó tạo nên những tình trạng khó xử.

Hắn đang rơi vào tình trạng như thế. Hắn bán cho khách hàng một cái máy tính. Cái máy tính dở hơi, khách hàng dở chứng đem máy tới đòi trả máy, lấy tiền lại. Nếu bình thường, theo đúng nguyên tắc hành xử hắn phải kiểm tra máy, chỉnh sửa cho đàng hoàng rồi giao lại cho khách. Nếu khách vẫn không chịu, hắn phải đổi cho khách máy mới. Nếu khách vẫn không chịu, hắn phải thu máy, hoàn lại tiền. Thế nhưng hắn không đủ bình tĩnh để kiểm tra máy, không có máy mới để trả, và cũng không có tiền để hoàn lại. Thế là hắn cự nự khách, mắng khách là... ngu như heo, không biết xài máy, không biết luật mua bán. Khách cũng đang khó chịu, nghe vậy bèn tức lên, nói hắn... sủa như chó. Hai bên thượng cẳng chân, hạ cẳng tay đòi uýnh nhau. Thế rồi khách hàng đâm đơn kiện hắn ra tòa về tội vô lễ với khách (đại khái giống như vụ võ sư kiện Vietnam Airlines vậy đó!).

Hắn đổi nghề, không bán máy tính nữa. Hắn viết blog, định thu hút quảng cáo qua mạng. Để câu khách (thiên hạ vẫn gọi là câu viêu), hắn chế biến ra đủ trò giật gân, xỏ xiên người này người nọ. Thiên hạ vốn thích... chửi người này người nọ, thích chê bai nhau, bèn còm-men hùa theo. Nhân vật bị xỏ xiên vốn đang khó chịu, bèn tức điên lên chửi lại hắn. Đôi bên chửi qua chửi lại. Thế rồi nhân vật ấy kiện hắn ra tòa vì tội xúc phạm danh dự cá nhân.

Hắn bực bội quá, bèn đổi nghề. Hắn không chửi ai cả. Hắn làm website đưa các thông tin này nọ lên để câu khách. Thông tin vô tư, không chửi ai cả để khỏi bị kiện. Tội nghiệp hắn, một mình hắn làm sao viết nổi một lượng thông tin to lớn, cho nên hắn copy nội dung từ blog, từ các trang web khác. Ngày kia, có một tay đọc trang web của hắn, y ta sửng sốt khi thấy bài của mình trên đấy, mà chả thấy đề tên tác giả, chả thấy ghi xuất xứ từ đâu. Y vốn đang khó chịu, bèn tức lên viết bài chửi hắn là đồ lưu manh. Hắn cũng nổi điên lên chửi tay ấy là đồ mất dạy. Thế rồi hắn bị kiện ra tòa vì tội vi phạm bản quyền.

Thật là khổ, nếu như người ta đừng khó chịu – hay nói cách khác, người ta (là cả hắn và đối tác) cư xử với nhau văn minh lịch sự hơn thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Vậy đó, đời sống khó khăn, con người trở nên khó chịu, và hắn thấy khó xử vì chẳng biết phải chọn công việc gì làm để khỏi phải khốn khó vì... bị kiện!

Thế nhưng cuối cùng hắn đã tìm ra!

Hôm nay, đi ngang qua cửa hiệu của hắn, tôi thấy treo tấm biển:

Văn phòng Tư vấn các vụ kiện tụng

Chuyên môn cao, tận tình, chu đáo!

HAI ẨU
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang