Bài dự thi "Tình đầu khôn nguôi"

iPad hồng

19/07/2013 23:22

Anh tôi là người rành công nghệ, thi thoảng mua đồ điện tử gửi về nhà. Năm đó anh gửi về chiếc máy tính để bàn, cái màn hình CRT to tổ trảng. Tôi khoái trá, đạp xe lên huyện tìm đĩa game vi tính.

Thời ấy chỉ có game Rockman, Commandos, game đua xe đường phố. Con bé nhà bên thường đứng sau lưng xem tôi chơi. Nó chê chán òm, nhưng hỏi muốn chơi không thì nó gật. Tôi chẳng tìm đâu được trò con gái cho nó.

Một thời gian sau anh tôi gửi về chiếc ti-vi 24 inch. Thời đó khu tôi chưa ai có cái ti-vi to đến thế. Bố tôi đãi chầu nhậu mấy ông hàng xóm, tôi chờ xem thời sự bảy giờ tối, con bé nhà bên lấp ló ngoài cửa rồi lù lù ngồi cạnh tôi lúc nào không hay. “Anh Việt ơi bật kênh bảy đi, sắp có phim hoạt hình”. Nhà nó cũng có ti-vi, tôi mắng, nhưng vẫn chuyển kênh bảy cho nó xem. Quả là xem phim hoạt hình trên màn hình bự thú vị hơn rất nhiều.

Cuộc sống đỡ chật vật hơn trước, nhiều gia đình khấm khá hẳn lên. Người ta sắm sửa xe cộ, ti-vi, vi tính… Con bé nhà bên đã thành thiếu nữ, ít sang nhà tôi như ngày xưa. Bỗng một hôm thấy nó hớt hải chạy qua: “Anh Việt ơi sửa cho em cái này với!” Là chiếc iPad đời đầu, không lỗi gì cả, chỉ là điều chỉnh sai chế độ cảm ứng. Tôi chưa bao giờ sờ vào iPad, nhưng mò mẫm một lúc cũng chỉnh lại được. Tôi xin mượn máy với lời hứa cài thật nhiều game, nó gật. Nó biết tôi thích công nghệ nên thường qua nhà tôi để… cho mượn, một phần nữa vì nhà tôi có wi-fi.

Như vậy là con bé lại thường qua nhà như ngày xưa, có hôm cầm iPad ngồi võng đu đưa, có hôm chỉ chạy sang đưa tôi cái máy rồi chạy ù về đi chợ. Vô tình tôi biết sinh nhật của nó, tôi hỏi “Em tên gì?”. Con bé trợn tròn mắt. Trước giờ tôi hay gọi nó bằng cái “bí danh” mẹ nó đặt, nó xấu hổ, không cho tôi viết ở đây. Tôi hỏi vô duyên, nhưng nó vẫn trả lời:

“Chưng”.

“Gì? Trâm hả, hay Trân?”

Nó nóng mặt: “Ớ nờ ân chờ ân chân”.

“Chân?” Tôi suýt sặc cười. Sao mà nó khác với cái tên thường ngày quá.

Thế là tôi bí ẩn cài mấy cái ứng dụng sặc sỡ vào máy “Chuc mung sinh nhat Chan”. Chữ viết không dấu, Chân tủm tỉm cười, bảo: “Sinh nhật chán”.

Tết năm ngoái mẹ tôi gói bánh chưng mang sang luộc nhờ nồi bánh nhà Chân. Đêm hăm chín, bếp lửa hồng, hai đứa tôi ngồi canh mà hí hoáy cái iPad, mẹ tôi la: “Thằng Việt mua một cái về mà xài. Hai đứa chụm đầu vào cái máy, chả ra làm sao cả!” Nói vậy là mẹ tôi cho tôi mua iPad, tôi hí hửng quay sang Chân, thấy em cười và gò má ửng hồng vì ánh lửa, liền nghĩ lại, thôi không mua nữa.

NGUYỄN HOÀNG VIỆT


Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang