Hôm nay tôi đi học

06/04/2013 16:02

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường thành dài và rộng.

Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi vô đại học.

Tôi thề với các bạn là tôi không tin mình có thể vô đại học. Tôi cũng thề với các bạn là tôi tin chắc rằng nếu có vô được đại học tôi cũng không thể nào theo nổi chương trình. Và như vậy kết luận rằng: Tôi không thể và không nên vào đại học làm gì cho phí sức, phí tiền của cha mẹ.

Tôi học kém, nhưng tôi cũng có cái hay là tôi biết tôi học kém. Cái hay nữa của tôi là tôi đã cố gắng hết mình chớ không phải lười biếng. Vì cố gắng hết mình nên tôi biết sức mình chỉ có vậy, không hơn được nữa.

Tôi cũng đi thi đại học cho vừa lòng cha mẹ và cho... giống với mọi người. Thi xong, tôi tự chấm cho mình được 6 điểm, mỗi môn 2 điểm. Rớt là cái chắc!

Khi trường công bố kết quả, tôi được 2 điểm mỗi môn. Trúng phóc như tôi dự đoán! Vậy là tôi tự đánh giá về mình giỏi quá phải không các bạn?

Khi điểm sàn được công bố là 13 điểm cho khối thi của tôi, tôi biết chắc là mình rớt, vì kém điểm sàn tới 7 điểm. Vậy là tôi lại đoán đúng nữa. Quá hay!

...

Thế nhưng có ai học được chữ Ngờ. Chính tôi lại càng không tin được vào điều này: Tôi đậu đại học!

Cha mẹ tôi lùng sục đâu đó được một trường đại học dân lập, nộp hồ sơ nguyện vọng 2 của tôi vào đó, chọn cái ngành có điểm tuyển thấp nhất.

Các bạn không tin là tôi được tuyển vì chỉ có 6 điểm à? Phải rồi, tôi cũng đâu có tin đâu! Nhưng sự thật là thế. Căn cứ theo điều 33 Quy chế tuyển sinh, trường mà tôi nộp hồ sơ nguyện vọng 2 được phép giãn điểm chênh lệch giữa các khu vực là 1 điểm, giãn điểm chênh lệch giữa các đối tượng là 1,5 điểm. Tôi cũng nói thêm là trước khi nộp hồ sơ thi đại học, cha mẹ tôi đã chuyển hộ khẩu tôi về nông thôn để được hưởng ưu tiên khu vực ở mức cao nhất (dù tôi vẫn sống và đi học ở thành phố), vậy là tôi được 3 điểm ưu tiên khu vực. Tôi cũng không biết bằng cách nào, hồ sơ thi đại học ghi rằng tôi không phải dân tộc Kinh, vì thế tôi được ưu tiên đối tượng 1 là dân tộc thiểu số, tôi có 3 điểm ưu tiên đối tượng nữa.

Các bạn cộng lại xem 6 + 3 + 3 = 12. Cũng chỉ mới 12 điểm, chưa tới điểm sàn. Còn thiếu 1 điểm nữa. Cái 1 điểm thiếu ấy giải quyết như thế nào để tôi trúng tuyển được, ấy là chuyện người lớn, tôi không biết. Chỉ biết là tôi đã trúng tuyển đại học!

...

Cha mẹ tôi muốn tôi học đại học để nở mặt nở mày.

Trường đại học muốn tôi vào học để họ... có học sinh.

Vậy là bằng mọi cách cả xã hội này cố dúi tôi vô trường đại học. Cho dù tôi đã tự lượng sức mình không theo học nổi. Cho dù cái trường ấy, cái ngành ấy có phải là nơi tôi muốn học không (hay chỉ là nơi có điểm tuyển thấp và đang cần học sinh).

Tôi thì chỉ muốn học nghề. Nghề nghiệp phù hợp với sở trường và sở thích của mình.

Nhưng thôi, dù sao thì hôm nay tôi vô đại học. Các bạn hãy chúc mừng tôi đi!

HAI ẨU

Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang