Hai Ẩu đi siêu thị

06/10/2013 00:21

Hai Ẩu đọc báo thấy có thông tin các siêu thị bán hàng Tàu mà dán nhãn Việt như nho, cá tầm… nên đi coi thử coi sao.

Hai Ẩu cùng Ba Trợn đi siêu thị. Không phải đi mua hàng, mà là một kiểu "vi hành" - thăm dân kín đáo, để biết sự tình. Khó cho Hai Ẩu, muốn đi viết báo mà mình chả có thẻ nhà báo, cũng chẳng phải quan chức gì, làm sao phỏng vấn phỏng véo gì được. Mèng nhứt cũng muốn chụp vài tấm hình để đăng lên blog, nhưng các bạn biết rồi đó: mấy cái siêu thị họ đâu có cho chụp hình ở trỏng. Thôi kệ, cứ đi rồi tính sao vậy!

Ba Trợn thì thiệt là vô-tư-vô-tình, nó không có máy chụp hình xịn thì thôi, điện thoại nó xài cũng là thứ cùi bắp. Nếu người ta xài xì-mát phôn, thì nó xài chẳng phải điện thoại thông minh đâu, điện thoại hơi ngu ngu thì có! Điện thoại gì mà cái camera chỉ có một chấm, hông có lướt web, hông Phây-búc, hông meo miếc gì hết! Chán ngấy!

Trở lại cái chuyện đi siêu thị, Hai Ẩu đọc báo thấy có thông tin các siêu thị bán hàng Tàu mà dán nhãn Việt như nho, cá tầm… nên đi coi thử coi sao. Nho, cá,… thì có đầy, dán nhãn Việt thiệt đó, nhưng mà Hai Ẩu bó tay, không làm sao tìm hiểu được đó có phải hàng Tàu không, vì bị hạn chế phương tiện tác nghiệp quá...

Bỗng Hai Ẩu thấy một nhãn hàng ngồ ngộ, liền cười hì hì và chỉ Ba Trợn:

- Chú em coi nè, nó đề tên tiếng Việt là Ổi Long Khánh, mà lại dịch sang tên tiếng Anh là Taiwanese Guava! Guava ổi thì phải rồi, nhưng sao Long Khánh lại dịch ra tiếng Anh là Taiwanese? Hi hi hi...

Ba Trợn ngó cái bảng, chẳng nói chẳng rằng, lại rút cái điện thoại cùi bắp của nó ra lúi húi coi tin nhắn!

Không được hưởng ứng, Hai Ẩu chán, đi một hồi rồi rủ Ba Trợn về. Tới quầy tính tiền, Hai Ẩu thấy có cái poster đề: Cùng siêu thị… Bảo vệ môi trường!, nhằm khuyến khích mọi người hạn chế sử dụng túi ni-lông. Hai Ẩu cười, nói: Hí hí, chú em biết bảo vệ môi trường là sao hông? Ba Trợn đối đáp với Hai Ẩu vài câu rồi lại rút điện thoại ra áp vào tai a lô a lô gì đó… Hai anh em ra về.

Ra khỏi siêu thị, Ba Trợn cười hớn hở mở cái điện thoại cùi bắp cho Hai Ẩu coi. Úi trời, hồi nào hổng biết mà nó chụp được cái bảng Ổi Long KhánhỔi Đài Loan! Thiệt là một hình ảnh làm bằng chứng hùng hồn. Ba Trợn cười nói: Hồi nãy lúc em rút điện thoại ra giả bộ coi tin nhắn chính là lúc em bấm nút chụp hình cái bảng đó. Anh Hai đứng kế bên mà còn không biết thì làm sao nhân viên siêu thị biết chớ!

Rồi một hình ảnh nữa làm Hai Ẩu bất ngờ: tấm poster Cùng siêu thị… Bảo vệ môi trường!

Hai Ẩu ngạc nhiên hỏi: Hồi nào? Hồi nào?

Ba Trợn trả lời: Hồi em móc điện thoại ra a lô.Mặt điện thoại em áp vô tai nhưng mặt sau có camera chính là quay ra tấm poster. Nhìn đàng nọ, chụp hình đàng kia, ai mà biết được?

Hai Ẩu tấm tắc khen: Không nhìn mà chụp ngay chóc, chú mầy "thiện xạ" thiệt đó. Có ai ngờ thứ cùi bắp nầy mà có công dụng ác vậy ta!

Ba Trợn nói: Công nghệ cao là một chuyện, nhưng biết khai thác cho hết công dụng của những thứ đơn giản cũng là một nghệ thuật phải hông anh Hai? Chưa hết đâu, cái điện thoại củ chuối này cũng ghi âm được như bao nhiêu cái điện thoại củ chuối khác. Anh Hai nghe nè.

Ba Trợn bấm máy cho Hai Ẩu nghe một đoạn đối thoại mà nó đã ghi âm được lúc bước ra quầy thu ngân:

Hai Ẩu: Hí hí, chú em biết bảo vệ môi trường là sao hông?

Ba Trợn: ở truồng đứng chụp hình chớ gì!

Hai Ẩu: Hí hí, sao cô thu ngân đó cổ hổng bảo vệ môi trường cho mình coi ta?

Ba Trợn: Họ nói là cùng bảo vệ môi trường mà, anh Hai làm trước đi rồi cổ mới làm theo!

Hai Ẩu: Dzậy hả? Dzậy để anh cởi… nhe!...

HAI ẨU

Bài liên quan:
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang