|
Một chuyện nghe được từ nhà tuyển dụng... |
Chúng tôi đă mất rất nhiều công để t́m Mỹ Quyên - cô gái
bị dị tật bẩm sinh, thiếu cả hai bàn tay lẫn hai bàn
chân nhưng không đầu hàng nghịch cảnh khi đă học và tốt
nghiệp khoa Pháp văn - trường Đại học Sư phạm (ĐHSP)
TPHCM. Thế nhưng khi gặp Quyên, cô lại từ chối trao đổi
v́: “Ngay lúc này, em không muốn báo chí đề cập đến ḿnh
nữa. Em đă mệt mỏi. Mong anh hiểu và thông cảm!”. May
mắn là trong vài phút tiếp xúc ngắn ngủi với Quyên, tôi
được biết: Cô vừa được trường Cao đẳng bán công Hoa Sen
tuyển dụng.
Hiệu trưởng trường Hoa Sen - cô Bùi Trân Phượng tiếp tôi
thật cởi mở nhưng cũng thật thẳng thắn: “Việc tuyển dụng
Mỹ Quyên cũng như những người khác, nghĩa là phải qua
thi tuyển kiểm tra kỹ năng làm việc,... Mỹ Quyên đang
trong giai đoạn thử việc như mọi người dù trước đây,
giữa Mỹ Quyên với Hoa Sen đă từng có quan hệ với
nhau”...
Và cô Phượng kể:
“... Tôi không c̣n nhớ chính xác là năm nào nhưng cách
nay khoảng bảy, tám năm, trên một chuyến bay sang Pháp,
chị Phan Thị Hồng - một trong những thành viên sáng lập
Hoa Sen - t́nh cờ được đọc bài báo viết về cô sinh viên
tên Trần Thị Mỹ Quyên, quê ở Quảng Nam, bị dị tật bẩm
sinh, vừa trúng tuyển vào khoa Pháp văn, trường ĐHSP
TPHCM... Khi về, chị Hồng có cho tôi xem tờ báo. Đọc
xong, bứt rứt không yên nên tôi cùng với hai sinh viên
của trường đi Mỹ Quyên theo địa chỉ ghi trong bài báo.
Thú thật, khi đi, tôi thắc mắc: Tác giả bài báo viết
Quyên là một sinh viên rất nghèo nhưng địa chỉ th́ lại
là số của một căn nhà mặt tiền trên một con đường lớn.
Đến nơi, chúng tôi mới vỡ lẽ: Đó là số cho cả một khu
nhà tồi tàn, lụp xụp, nhỏ như chuồng chim câu ở phía sau
“mượn”.
Tôi từng sống ở thành phố này nhiều năm. Khi tham gia
phong trào sinh viên chống Mỹ-ngụy, tôi từng lẩn tránh
chúng trong nhiều khu ổ chuột. Thế nhưng tôi chưa thấy
chỗ nào thảm hại hơn khu dân cư này. Mỹ Quyên trọ trên
một căn gác chừng mười mét vuông, lên xuống bằng một
thang tre bắt qua cửa sổ. Chủ “nhà” là một phụ nữ bán vé
số để nuôi hai con, tuy không hề quen biết nhưng vẫn cho
Mỹ Quyên ở nhờ khi cô mới tới thành phố, đang bơ vơ v́
không được vào kư túc xá. Tôi gốc miền Tây, không run
chân khi phải qua lại trên cầu khỉ nhưng chân tôi đă run
lúc trèo thang tre để vào “pḥng” Quyên qua cửa sổ. C̣n
Mỹ Quyên th́ lên xuống cái thang bằng đôi chân không bàn
chân nhưng vẫn cứ thoăn thoắt. Thấy tôi ái ngại về việc
ghi chép của em khi học đại học, Quyên lấy một tờ giấy,
viết thoải mái không thua người b́nh thường nào, chữ lại
rất đẹp. Quyên c̣n cho biết: Quần áo mặc trong nhà đều
do em tự may, để đỡ tốn tiền mua... Từ lúc đó, trong mắt
tôi, Quyên không phải là người tàn tật.
Trong buổi gặp ấy, tôi có gợi ư với Mỹ Quyên: Nếu em
thấy chương tŕnh đào tạo nào của Hoa Sen có thể bổ túc
thêm kiến thức và kỹ năng làm việc cho em sau này th́ cứ
đến đăng kư, Hoa Sen sẽ miễn toàn bộ học phí. Mỹ Quyên
đă chọn và theo học các khoá tin học ban đêm của Hoa
Sen. Quyên c̣n nhiệt t́nh tham gia nhiều chương tŕnh
công tác xă hội của Hoa Sen. Khi chúng tôi đề nghị Mỹ
Quyên tṛ chuyện với sinh viên của Hoa Sen, không bao
giờ em từ chối. Những cuộc tiếp xúc ấy đă giúp sinh viên
Hoa Sen phấn đấu nhiều hơn trong học tập. Lâu nay, Mỹ
Quyên như một người bạn của chúng tôi. Ngày Quyên lấy
chồng, sinh con, em đều mời hoặc thông tin cho chúng
tôi...
Tuy nhiên, đó chỉ là những quan hệ mang tính chất cá
nhân. C̣n tuyển dụng nhân sự cho công việc là một chuyện
hoàn toàn khác. Chúng tôi vẫn dơi theo từng bước đi của
Mỹ Quyên: Sau khi sinh con, Quyên thôi dạy ở Trung tâm
Khuyết tật quận 8. Lúc con đă cứng cáp, Quyên muốn đi
làm lại. Ngẫu nhiên, trường chúng tôi thiếu một người
làm việc ở bộ phận đào tạo và quản lư sinh viên. Quyên
chỉ là một ứng viên dự tuyển song đă trúng tuyển. Cũng
đă có vài ư kiến khi chúng tôi nhận Mỹ Quyên vào làm
việc ở vị trí này. Có người cho rằng đây là vị trí
thường xuyên tiếp xúc với sinh viên, nhận Mỹ Quyên th́
trong cái nh́n của mọi người có vấn đề ǵ không? Tôi
không nghĩ như thế, khi bản thân Quyên không hề thấy
“vấp” trong mắt của mọi người th́ tại sao chúng ta lại
“vấp”!?
Chúng ta đă nói nhiều về việc tạo điều kiện hội nhập
b́nh đẳng cho người khuyết tật. Với việc nhận Quyên, tôi
muốn khẳng định những điều chúng ta đă từng nói rất hay
ấy. Xin nói thêm là công việc Quyên đang làm, dù chỉ là
hành chính song vẫn đ̣i hỏi người đảm nhận phải vừa tôn
trọng nguyên tắc, vừa biết ứng xử linh hoạt, mặt khác
phải rất trung thực. Với những ǵ chúng tôi đă biết về
Mỹ Quyên, chúng tôi có thể yên tâm. Xét về kỹ năng làm
việc, Mỹ Quyên không hề có hạn chế nào so với một người
lành lặn. Khả năng sử dụng máy tính của Mỹ Quyên có thể
không so được với anh, nhưng với tôi th́ hơn xa...”.
Tôi cười ngượng nghịu và rất muốn nói với nhà tuyển dụng
cởi mở này rằng: Chắc tôi c̣n thua xa hơn v́ đến giờ tôi
chỉ biết gơ bàn phím bằng một ngón tay... |
|
|
|