|
Miệt mài gơ để cửa mở |
Ở ĐịA CHỉ Số 250 Hồ VĂN HUÊ (quận Phú Nhuận, TPHCM) có
một điểm dịch vụ internet với 16 máy do một người khiếm
thị - anh Tăng Quốc Tuấn - mở và điều hành. Nếu có dịp
ghé vào đây, hẳn bạn sẽ rất ngạc nhiên khi thấy anh hết
sức thành thạo, tự tin lúc hướng dẫn khách hàng sử dụng
máy tính và internet.
Bạn sẽ c̣n ngạc nhiên hơn nếu biết Tuấn là tác giả
website KTV.250free.com dành riêng cho người khiếm thị
trên internet. Một website khá đầy đủ thông tin về người
khiếm thị nói riêng và người tàn tật nói chung ở cả
TPHCM, Hà Nội, Nghệ An,... và c̣n nhiều đường dẫn vào
những website tin tức, chat, nhạc, thể thao, game,...
Tuấn tâm sự: “Giống như tôi, họ không cần h́nh ảnh nhưng
thích nhiều âm thanh nên làm web cho người khiếm thị
phải khác với làm cho những người b́nh thường. Hiện nay,
phần mềm đọc màn h́nh bằng tiếng Anh (JAWS) chạy rất tốt
nhưng phần mềm tiếng Việt (NDC) th́ chưa đạt yêu cầu nên
tôi và một số anh em khác đang cùng nhóm của thạc sĩ
Đinh Điền ở ĐH Khoa học tự nhiên TPHCM t́m hướng khắc
phục”.
Tuấn đang nỗ lực biến ước mơ giúp nhiều người khiếm thị
tiếp cận với công nghệ thông tin (CNTT) thành hiện thực
không chỉ v́ đồng bệnh tương lân... Anh kể: “Năm lên ba,
sau một cơn sốt phát ban, tôi bị mù cả hai mắt. Nhà
nghèo, không có tiền mẹ mang tôi lên thành phố gửi cho
d́ để nhờ chạy chữa nhưng vô phương. Kể từ đó, tôi hiểu
ḿnh muốn làm việc ǵ cũng sẽ rất khó khăn”... Lên sáu
tuổi, Tuấn xin được đi học. D́ dắt anh vào trường Phổ
thông đặc biệt Nguyễn Đ́nh Chiểu (dành riêng cho trẻ
khiếm thị). Sau đó, Tuấn đ̣i tự ḿnh đi học, ban đầu là
bằng xích lô, sau đó th́... cuốc bộ. Trường Nguyễn Đ́nh
Chiểu không có cấp III, c̣n Tuấn không muốn bỏ học nửa
chừng nên xin tiếp tục đi học cấp III tại một trường
b́nh thường dù như thế sẽ rất cực (phải nhờ người ghi âm
sách giáo khoa để nghe, ṃ mẫm viết bài bằng chữ Braille
trong khi thầy cô giảng bài theo cung cách dành cho
người b́nh thường). Hồi đó, Tuấn là một trong những học
sinh đầu tiên của trường Nguyễn Đ́nh Chiểu được học “hội
nhập”. Anh và bạn bè cố học thật tốt không chỉ v́ ham
học, v́ tương lai mà c̣n v́ “để sau này người ta chịu
nhận đàn em ḿnh vào học”.
Năm 1998, Tuấn tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm khoa Ngoại
ngữ và tiếp tục ghi danh học thêm khoa Quản trị kinh
doanh ở trường Đại học Mở bán công. Tại đây, Tuấn bị
buộc phải tiếp cận với CNTT khi trường đ̣i sinh viên
phải có chứng chỉ tin học. Bạn bè giúp Tuấn tải về
chương tŕnh đọc màn h́nh JAWS trên internet rồi... “ép”
Tuấn: “Mày làm đi, xong th́ được khao cà phê, c̣n không
xong th́ khao tụi tao”! Tuấn sợ không có chứng chỉ tin
học, không được ra trường, sợ tốn tiền khao cà phê nên
cố học. Rồi từ từ, Tuấn ghiền tin học. Lúc đầu, một
người bạn làm nghề sửa máy tính hay kể Tuấn nghe những
mẹo vặt rồi giao Tuấn thử khắc phục vài “sự cố” đơn
giản. Thấy Tuấn làm tốt, anh bạn này t́m thêm tài liệu
về phần cứng, ghi âm vào băng cho anh nghe để học. Về
sau, Tuấn tự học qua internet. Thậm chí, anh học cả...
lập tŕnh. Cũng nhờ tự học, sau này, khi thi tuyển vào
công ty TNHH Đồng Hành (11 Nguyễn Thị Diệu, quận 3) rồi
làm việc chỉ qua hơn một năm, Tuấn được bổ nhiệm vào vị
trí Phó Pḥng Kỹ thuật - chịu trách nhiệm bảo tŕ máy
móc cho khách hàng.
Hồi c̣n theo học ở trường Nguyễn Đ́nh Chiểu, Tuấn được
thầy cô dạy làm chiếu, làm bàn chải, chổi,... để có kế
mưu sinh. Nhưng Tuấn bảo: "Những công việc có tính chất
thủ công mà nhiều người khiếm thị từng làm đang bị sản
xuất công nghiệp cạnh tranh gay gắt khi mặt hàng nào
cũng có khuynh hướng được sản xuất hàng loạt. Nếu khai
thác được sự trợ giúp của máy tính và internet, người
khiếm thị sẽ không chỉ có cơ hội mở mang tri thức, dễ
ḥa nhập xă hội hơn mà c̣n có thể tạo cho họ thêm nhiều
cơ hội nghề nghiệp như: làm phần mềm, thiết kế web, dịch
sách báo hay sửa chữa máy tính,...". Tuấn bảo: “Đành
rằng đường khó đi nhưng không lẽ v́ khó mà thôi?”. |
|
|
|