Trang chủ Hiệp sĩ CNTT Tin tức Hiệp Sĩ CNTT Chân dung Hiệp Sĩ CNTT H́nh ảnh Hiệp Sĩ CNTT

PC, người t́nh cuối CỦA TÔI

Chuyện người t́nh cuối của tôi có thể viết thành tiểu thuyết dài và không chỉ riêng tôi, bất cứ ai ở tuổi cổ lai hy mà biết yêu và chung thủy với PC cũng sẽ có “chuyện ngắn chuyện dài” của riêng ḿnh.
Trong đời, chưa bao giờ tôi gặp được một người t́nh nào ăn ở với tôi, giúp tôi làm việc có t́nh và hữu hiệu đến thế!

Ở HUế, NÓI ĐếN T̀NH GIÀ không thể không nhớ đến nhà thơ Hoàng tộc Tùng Thiện Vương. Tôi vốn là dân mọt sách, hay tra cứu để học và để viết nên tôi rất mê cách sử dụng các bà “hầu” của Vương. Các bà rất hiểu Vương. Mỗi khi Vương cần tra cứu, bà hầu chuyên về Kinh truyện đem Kinh truyện đến cho Vương ngay. Khi Vương cần thơ văn cổ th́ một bà khác đem thơ văn cổ đến. Khi Vương muốn đọc lại trước tác của ḿnh, lại một bà nữa đem đến dâng và đọc cho Vương nghe. Khi Vương muốn sao chép những điều cần thiết, một người đẹp hạ bút thực hiện ngay ư muốn của Vương. Trước đây, nghe chuyện ấy, tôi cứ nghĩ đó là chuyện đời xưa, chuyện giả tưởng, không bao giờ có thể xảy ra với đời sống theo luật “một vợ một chồng” ngày nay, dù người đàn ông nào đó có vàng muôn, bạc tỷ.
Đối với tôi, đă từ lâu, chuẩn bị cho tuổi già, tôi đầu tư một tủ sách tư liệu, một máy chụp h́nh với đủ loại ống kính (đê chụp lại ảnh cũ) và thủ riêng cho ḿnh một máy đánh chữ “xịn”, chờ khi về hưu th́ tự tôi “hầu” tôi: đọc và viết những ǵ ḿnh thích. Với những phương tiện như thế, tôi hy vọng tuổi già của ḿnh không đến nỗi cô đơn. Nhưng không ngờ, trước khi về hưu hàng chục năm, tôi dan díu với một cô nàng và nàng đă xem tất cả những việc tôi chuẩn bị trước đây là “không đáng ǵ”, một ḿnh nàng có thể “hầu” tôi hữu hiệu hơn hàng chục nàng hầu của Tùng Thiện Vương.
Người t́nh cuối của tôi có tên viết tắt là PC. Nhiều lúc, PC thủ thỉ bên tai: “Nếu Cụ hiểu Em, thương Em, chung thủy với Em th́ cuối đời, Cụ sẽ yêu đời hơn, hạnh phúc hơn, làm nhiêu việc có ư nghĩa hơn...Ví như Tùng Thiện Vương có sống lại th́ Vương cũng không dám mơ được như đời thực của Cụ”. Có thật thế không?
Tôi quen PC ở Văn pḥng miền Trung của báo Lao Động hồi thập niên 90 thê kỷ trước. Tôi và nàng chỉ mới phải ḷng nhau ít hôm, cái máy đánh chữ xịn của tôi đă lặng lẽ rời khỏi bàn viết. Trên bàn cũng không c̣n những hộp giây các-bon đen đủi, không c̣n những ống tẩy, những hộp hồ, không c̣n cái kéo sắc lẻm với những dung giấy khi nào cũng sẵn sàng giúp tôi dán lên những chữ, những ḍng đánh máy sai, những chữ dư thừa, những câu trống rỗng... Tôi cám ơn PC đă giúp tôi viết nhanh, viết tốt và đỡ mất sức. Trong bao nhiêu năm, tôi bị hành hạ bởi tiếng gơ lóc cóc của máy đánh chữ làm cho ḍng suy nghĩ của tôi bị đứt đoạn. Có lần, tôi suưt bị bà xă bắt phải đổi nghề; nếu không bà sẽ bị bệnh mất ngủ, đau thần kinh v́ cái tiếng gơ lóc cóc đêm đêm dưới mấy ngón tay tôi. Bây giờ, sự vận hành bàn phím của nàng PC mới êm ái, nhẹ nhàng làm sao. Nhiều đêm hứng lên, tôi ngồi dậy viết xong một bài vài ngàn chữ mà chẳng hề gây phiền hà ǵ cho ai. Để cho tôi có thể viết nhanh, tôi chỉ cần viết một lần những ư tưởng, những cụm từ hay lặp lại trong bài viết, rồi ghi vào Auto-Text của PC với một kư hiệu thật đơn giản. Khi cần, tôi chỉ gơ kư hiệu rôi F3 th́ trong nháy mắt, toàn bộ ư tưởng ngắn dài hiện ra ngay. Viết chữ nhỏ khó đọc, tôi phóng lớn đến độ không cần đeo gương lăo cũng đọc được, viết xong lại thu nhỏ theo ư muốn. Viết chưa xong, thấy mệt tôi đóng lại đi chơi, khi khoẻ lại mở ra viết tiếp. Bài viết xong ngày nào, PC ghi ngày tháng chính xác và cất giữ cẩn thận. Khi cần, lại gọi ra ngay chứ không cần phải lục xáo t́m ṭi mất th́ giờ.
Để có thể làm sách sử, PC yêu cầu tôi rủ về nhà thêm chị em cô CD-ROM và Scanner. CD-ROM hát cho tôi nghe, khi cần th́ nó thay đầu video chiếu phim xem chơi. Loại phim ghi trên đĩa CD rẻ tiền, gọn nhẹ và dễ chống ẩm mốc của thời tiết xứ Huế. Những ảnh cũ tôi cần chụp lại, Scanner giúp tôi ghi thẳng vào máy với độ đậm nhạt, lớn nhỏ tùy ư. Khi cần đăng ảnh nào, tôi gọi ra và chèn vào bài viết hêt sức thuận tiện. Từ cái “buổi ban đầu” hữu hiệu ấy, trải qua hàng chục năm, PC đă giúp cho “ông già đi chân đất kháng chiến năm xưa” viết được hàng chục đầu sách. Làm bạn với PC, giờ đây một ḿnh tôi có thể viết, dàn trang, làm ảnh, tŕnh bày b́a đê tự hoàn thành một cuốn sách nghiêm chỉnh. Chỉ chừng ấy việc, PC đă vượt các nàng hầu của Tùng Thiện Vương năm xưa muôn dặm.
PC giúp tôi ghi lại và sắp xếp theo thứ tự tất cả những trước tác của tôi. Dùng PC, tôi chia đời tôi thành nhiều giai đoạn. Mỗi khi nhớ lại chuyện ḿnh ở giai đoạn nào, tôi mở giai đoạn ấy ra và ghi vào. Và cứ thế, tôi sắp hoàn thành một cuốn Tự sự hàng ba-bốn trăm trang.
Tôi là người nghiên cứu triều Nguyễn và Huế xưa, trong PC của tôi có một “phai” (file) Từ điển Huế. Làm việc, đọc sách, bắt gặp một từ Huê, tôi ghi vào ngay. Tôi tin sau vài ba năm nữa, tôi chỉ cần gia công một thời gian là có được một cuốn Từ điển Huế (phổ thông).
Khi yêu PC, tôi đă có trong tay khoảng 40 thước sách và tài liệu nghiên cứu. Mỗi cuốn sách, mỗi tư liệu đều mang những kỷ niệm khó quên đối với tôi. Có được cuốn sách này, tôi phải nhịn ăn, nhịn mặc. Cuôn sách kia là quà của một người bạn. Cuôn nữa do xén bớt nhuận bút trước khi đem về cho vợ... Nhiều bạn bè tôi thấy vậy đă mừng cho tôi lắm rồi. Không ngờ PC cho đó là chuyện nhỏ. Độ dây các đĩa Bulletin des Amis du Vieux Hue (BAVH), Tài liệu lịch sử Việt Nam, Kho tàng văn hoá Phật giáo, Britannica, Encyclopedia Universalis, Encyclopédie Encarta De Luxe... chồng lên nhau chỉ bằng một cuốn sách vài trăm trang, nhưng nếu in ra đóng lại thành sách là phải mất hàng trăm thước kệ mới có thể đặt hết. Trong bao nhiêu năm chạy vạy, với hàng triệu bạc tôi chỉ có được vài chục cuốn BAVH. Cách đây mấy năm, một người bạn ở Paris gởi cho tôi một đĩa CD BAVH, trong chốc lát tôi có ngay 30 năm BAVH, không thiếu một bài nào, h́nh ảnh c̣n mới rợi. Chưa bao giờ tôi mơ trong đời tôi lại có được một bộ sách quư đến như thế. Khi cần dùng tài liệu trong đĩa, tôi chỉ cần lưu vào PC của tôi chứ không cần phải ngồi chép lại. Những thông tin trong đĩa cập nhật từng năm, nhưng nếu muốn cập nhật từng tháng, từng tuần th́ đĩa cũng hướng dẫn cho tôi liên lạc với nhà làm đĩa qua Internet để lấy tin mới nhất. Cho nên thông tin của con người ngày nay không bao giờ lạc hậu cả.
Nói đến Internet, người t́nh cuối của tôi giữ một vai tṛ hết sức thú vị. Các con tôi lúc ở nhà ai lo việc ấy, hàng tuần cha con chưa có một lần nói chuyện với nhau. Nhưng khi các con tôi đi học xa, có đứa học ở nước ngoài, hằng ngày cha con “tâm sự” với nhau. Một “meo” viết cho Paris th́ ở TP.HCM cũng đọc được, và ngược lại. Các “meo” của con tôi, tôi in ra và xếp theo thứ tự thời gian, có giá trị như một tập nhật kư của các con. “Meo” cũng đóng một vai tṛ quan trọng trong việc nghiên cứu của tôi. Khi biết Tổng thống Mỹ Bill Clinton sắp qua Việt Nam, tôi viết một bài về mối quan hệ Việt - Mỹ thời Nguyễn. Tài liệu thời Nguyễn tôi đă có sẵn, nhưng tài liệu về phía Mỹ th́ chưa. Tôi “meo” qua Mỹ, nhờ một người bạn t́m giúp. Người bạn tôi t́m được trong Thư viện (điện tử) Quốc Hội Mỹ nhiều tài liệu tương ứng với tài liệu Nguyễn rôi “meo” về cho tôi. Bài của tôi đăng trên tạp chí Xưa và Nay. Sau đó, trong bài diễn văn của ông Clinton đọc ở Hà Nội cũng nhắc đến những sự việc lịch sử mà tôi đă đề cập đến trước đó một tháng. Một bạn trẻ nghiên cứu ở Paris có một bài viết về hoạ sĩ Lê Văn Miến, anh ta đă “meo” về nhờ tôi biên tập. Tôi đă làm việc đó trong một đêm và hôm sau, anh bạn trẻ ở Paris đă nhận được và dùng ngay...
Những ngày sau Tết vừa rồi, tôi lên vùng núi chùa Thuyền Tôn thăm một người bạn - cháu bà Đức Phi Mai Thị Vàng (vợ vua Duy Tân). Cô nàng vốn là một người dạy ngoại ngữ ở Nha Trang, mới về Huế “tu”. Đến thăm cô, tôi hết sức bất ngờ: một người sống trong cảnh đô hội lúc trước, nay làm sao lại có thể đi ở ẩn trong một cái nhà thờ họ quạnh hiu đến như thế! Tôi hỏi: “Ở đây buồn chết và lấy ǵ mà ăn?”. Cô bạn tôi chỉ vào cái máy tính để trong góc và đáp: “Tôi sống vui với cái này nè!”. Cô cho biết: hằng ngày, giờ rảnh cô dạo chơi trên internet, nắm biết tin tức thời sự trong và ngoài nước. Cô đâu c̣n th́ giờ để mà buồn. Cô bạn tôi “tu” được như thế cũng nhờ có một “người t́nh”.
Nàng hâu PC vừa là phương tiện làm ăn, vừa là phương tiện học hành, giải trí của mọi giới và nhiêu độ tuôi. Gặp các bạn già cầm bút, tôi hay cổ động các bạn sử dụng PC. Các ông bạn KP, NM và QH một chữ tiếng Anh bẻ đôi không biết, thế mà mày ṃ một thời gian bây giờ đă có mấy công tŕnh biên khảo, mấy cuốn tiểu thuyết trong máy. Mỗi lần gặp nhau, chúng tôi lại kháo nhau về máy anh, thông báo những phát hiện, những công dụng mới của công nghệ thông tin (nói đúng hơn là mới biết sử dụng). Chúng tôi đều là dân “tự học”, chữ nghĩa công dụng thao tác của máy tính được dịch theo ư chúng tôi, không bận tâm nó có đúng với từ điển tin học Anh - Việt hay không.
Có người thấy bạn gây trở ngại cho ḿnh trong việc liên lạc thư từ nên đă vận động góp tiền (vài triệu) mua tặng bạn một PC đă dùng qua (second hand) và t́nh nguyện đến nhà hướng dẫn sử dụng. Bị ép nên anh bạn không từ chối được, cuối cùng anh ta đă phải nhận. Không lâu sau đó, anh ta tự thú: “Lúc đâu, ḿnh ngại, bây giờ mới thấy PC không có ǵ phức tạp cả, mà khả năng của nó tài t́nh vô cùng, tính nhân văn của nó rất cao. May mà vào tuổi đông, ḿnh tiếp cận được với PC. Bây giờ lại sợ không đủ th́ giờ để ngồi chơi với nó.” Thế th́ tuổi già hạnh phúc biết bao! Các bạn già của tôi ơi, "hăy yêu đi, yêu để đời măi măi xanh tươi"!
Gác Thọ Lộc, 12/2/2003