|
NGUYỄN THÁI TUẤN
NHỮNG CON MẮT H̀NH CHỮ @ |
Không vẽ được là chết tươi. Không mới hơn, chết héo.
Nguyễn Thái Tuấn đă vẽ trong nỗi sợ “chết” không ngừng
đó. Những con mắt to với những đường viền đậm quanh mi
đang nh́n, liếc vào cuộc đời từ trên mặt toan (toile),
là những cánh cửa mở ra mời gọi ta bước vào thế giới
tranh của Nguyễn Thái Tuấn. Và bây giờ, khuất lấp đâu đó
là những con mắt h́nh chữ @: Con Mắt Internet.
Công chúng và giới mỹ thuật biết đến Nguyễn Thái Tuấn từ
tài năng anh đă thể hiện trong sở trường tranh khắc.
Những màu sắc đằm thắm và những chủ đề dung dị đă giúp
anh chiếm được cảm t́nh của người xem. Những thiếu nữ
dịu dàng đường nét bất chấp những nhát dao cứng nhọn.
Những góc phố Hội An đổi màu trong bốn thời khắc sáng
trưa chiều tối như ánh lên nỗi niềm hoài cổ trong những
mảng màu xanh, vàng, đen, đỏ đặc trưng của chốn này.
Chính từ những tranh khắc gỗ ấy mà giới mỹ thuật toàn
quốc lần đầu tiên biết rằng ở Đà Lạt có một họa sĩ tên
Nguyễn Thái Tuấn.
Nhờ kinh nghiệm của giai đoạn ấy mà tranh sơn dầu của
Nguyễn Thái Tuấn ngày nay mang một nét đặc biệt khó lẫn
vào đâu được. Khi tự học và t́m cách thể hiện riêng với
chất liệu acrylic và với sơn dầu, Nguyễn Thái Tuấn đă
tạo cho ḿnh một phong cách mới. Tranh dầu của anh
thường là đơn sắc. Mỗi bức mang một gam màu chủ đạo, rực
rỡ hay u ám, hưng phấn hay trầm uất tùy theo ngẫu hứng
của anh. Trên cái nền tranh dùng làm sân khấu ấy, anh
đưa những nhân vật kịch câm đậm nét của ḿnh ra tŕnh
diễn những hỉ nộ ái ố rất thực, rất b́nh thường. Và cũng
chính bởi những điều rất b́nh thường ấy mà tranh Nguyễn
Thái Tuấn trở thành độc đáo.
“Từ nhỏ, tôi đă mê thích xem tranh. Có bao nhiêu tiền là
mua sách tranh nghiến ngấu cho đă mắt. Chính Internet đă
cho tôi sống lại tuổi thơ ấy, thổi cháy bùng lên niềm
khao khát ấy. Không biết đă bao nhiêu đêm trắng, tôi
lang thang trên những website của các gallery, các bảo
tàng mỹ thuật thế giới, cào cấu xuống đĩa cứng những
file tranh của bao tác giả
yêu thích, ngỡ ngàng trước bao phong cách mới mẻ, mê đắm
với bao hướng đi táo bạo mời gọi tôi thử thách chính
ḿnh. Internet đă là một bước ngoặt trong cuộc đời cầm
cọ của tôi…
… Lần đầu tiên bước vào một dịch vụ cà phê Internet ở Đà
Lạt mấy năm trước với một hiểu biết mơ hồ về cái thế
giới ảo đầy hứa hẹn này, tôi run bắn người như đang lên
cơn sốt khi tŕnh Search của Yahoo nhảy ra hàng loạt địa
chỉ website liên quan đến những bậc danh họa đương đại
mà tôi ngưỡng mộ. Bậc thầy Tân biểu hiện Ư Francesco
Clemente… Danh họa Bồ Đào Nha Juliao Sarmento… Tôi mua
cả tá đĩa mềm và tham lam, gấp gáp lưu lại những website
đầy mê hoặc ấy. Trước màn h́nh máy tính, h́nh như tôi
đang ôm choàng cả thế giới hội họa và tôi muốn gh́ chặt
nó trước khi nó tan biến…”
Những nhân vật kịch câm trong tranh của Nguyễn Thái
Tuấn, dù là đàn ông hay đàn bà, dù vẽ chính anh hay đưa
luôn cả vợ ḿnh, những người bạn của ḿnh lên khung vải,
đều là kết quả của một quá tŕnh dài thể nghiệm. Lối vẽ
đậm chất đồ họa, đầy những mảng khối no màu, những đường
viền tách bạch, đă mang dấu ấn của những tranh khắc gỗ
giúp anh thành danh từ hơn chục năm trước, sau khi rời
Trường Mỹ thuật Huế.
Nhưng khi xem hết tranh khắc gỗ của Nguyễn Thái Tuấn
ngày trước và chuyển sang xem tranh sơn dầu của anh bây
giờ, người xem dễ dàng liên tưởng đến cuộc hành tŕnh
rời bỏ thế giới lăng mạn trong những truyện ngắn
Alphonse Daudet để bước vào thế giới đầy ắp dằn vặt nhân
sinh của những trường thiên Dostoievsky. Đó là một sự
chuyển tiếp trong quá tŕnh trưởng thành của tâm thức.
Nguyễn Thái Tuấn đă chín chắn hơn trong tài năng cũng
như trong cá tính của ḿnh.
“… Những bộ đĩa CD-ROM bách khoa mỹ thuật hay giới thiệu
các tác giả, các bảo tàng mỹ thuật thế giới cùng với
Internet đă khiến tôi bức bối không chịu nỗi. Tôi không
thể mang CD đi xem nhờ măi, hay ngồi ĺ ở dịch vụ
Internet bất cứ lúc nào tôi muốn. Tôi phải có máy tính
để ngụp lặn với nó, để sung sướng chết ch́m trong cái
thế giới màu sắc đă ám ảnh tôi từ lúc chưa biết nói. Tôi
mua ngay một chiếc máy tính. Tôi đăng kư dịch vụ
Internet 1269. Và thế là những đêm trắng ngao du trong
thế giới hội họa khôn cùng ấy đă được ghi dấu bằng một
đĩa cứng đầy nhóc những trang web hội họa. Cơn mộng du
ngây ngất chỉ tạm ngưng sau một tháng đầu tiên. Khi bưu
điện gửi tới nhà một lá sớ dài cả thước tính tiền truy
cập…
Tự do sáng tạo với những ư tưởng của ḿnh, Nguyễn Thái
Tuấn không màng đến chuyện hay dở khen chê của bất kỳ
ai. Khi đă thỏa măn với một thử nghiệm nào đó và rồi cảm
thấy chán, anh lại đi t́m một cách thể hiện nữa. Con mắt
phán xét khắt khe nhất là con mắt của chính Nguyễn Thái
Tuấn đang nh́n anh từ bên trong và nh́n anh từ ngay trên
mặt tranh.
Con mắt ấy cũng hiển hiện trong một loạt tranh t́m ṭi
cách diễn đạt theo xu hướng trừu tượng. Những con mắt
ngập tràn như biển có thể d́m chết đời người. Những con
mắt nghi hoặc có thể dựng nên tường thành phân chia, cắt
đứt mọi sự cảm thông. Những con mắt luôn nổi bật hầu như
trong mọi bức tranh sau này của anh. Những con mắt chết
nh́n vào sự sống và những con mắt sống đối diện cái
chết.
“… Cái đĩa cứng đầy ắp niềm khát khao bí mật ấy đă làm
tôi hiểu rơ giới hạn của ḿnh hơn và càng tự tin hơn
trong những t́m ṭi, phá phách. Tôi tin là tôi không cô
độc trong cuộc thử thách này. Internet đă mở toang cho
tôi thấy những biên cương mới của nghệ thuật thị giác.
Tôi thán phục những tác phẩm sử dụng phương tiện video
của họa sĩ Mỹ Bill Viola. Tôi ngây người trước những sắp
đặt kết hợp điêu khắc của họa sĩ Anh Robert Gober. Tôi
sửng sốt những ảnh chụp của Cyndy Sherman…”
Không vẽ được là chết tươi. Không mới hơn là chết héo.
Nguyễn Thái Tuấn đă vẽ trong nỗi sợ “chết” không ngừng
đó. Tranh Nguyễn Thái Tuấn liên tục thay đổi cách biểu
hiện, không tuân thủ hay g̣ ép theo một khuôn thức cứng
nhắc nào. Anh vẽ theo cảm xúc của anh, tự tạo cho ḿnh
một phong cách nào đó trong giai đoạn nào đó để rồi b́nh
thản vứt bỏ hết để thay đổi, để đi lại từ đầu khi cần
thiết. Có lúc khinh miệt bản thân, anh tự cầm dao rạch
toác nhiều tranh của ḿnh để bắt đầu cho một lần lột xác
nữa. Có lúc phẫn nộ v́ bế tắc trong sáng tạo, anh cạo
trọc luôn mái tóc ngắn của ḿnh hy vọng rằng cái đầu sẽ
nhẹ hơn, bay bổng hơn.
Cái ngáp dài thèm khát của người say trước chiếc chai
rỗng không trên một bức tranh của anh cũng chính là niềm
khát khao sáng tạo đau đớn trong anh đang bị giày ṿ
trước những trói buộc của ư thức.
Một con người trần truồng hoang mang không biết nên mặc
chiếc áo chùng thâm truyền thống hay bộ complet tân thời
cũng chính là những dằn vặt của anh trong những tháng
ngày kiếm t́m cái tôi trong bút pháp. “Ruồi là con vật
thật đáng ghét”, “Muỗi là con vật hút máu người” hay
“Bướm là con vật thật dễ thương”… Những ḍng chữ viết
lên tranh của Tuấn vẽ những con người bực dọc đuổi ruồi,
đập muỗi hay vươn tay nâng giữ những cách bướm mong manh
cũng chính là nỗi ray rứt của anh muốn triệt để giải
phóng sáng tạo của ḿnh khỏi những rác rưởi của lối ṃn
ư thức, để tâm hồn bay bổng ngất ngây với những sắc màu
khác, mới lạ hơn, độc đáo hơn và... Nguyễn Thái Tuấn
hơn.
“… Những ǵ tôi xem được trên internet chắc chắn sẽ tác
động đến phong cách của tôi sau này. Cái tác động ấy
ngấm ngầm, thẩm thấu chứ không lộ liễu. Tôi vẫn vẽ những
ǵ tôi thích nhưng tôi không e dè nữa. Tôi muốn táo bạo
hơn. Nhiếp ảnh và video đang làm tôi say mê. Cái phù du
thoáng qua lại ngày càng có giá trị lớn trong nghệ thuật
thị giác bởi v́ đó chính là hiện thực. Có thể tôi sẽ thử
sức theo hướng này. Một ngày nào đó…”
Những con mắt to với những đường viền đậm quanh mi đang
nh́n, liếc vào cuộc đời từ trên mặt toan. Có con mắt
quầng thâm thao thức của kẻ say. Có con mắt mở tṛn phân
vân trước những lựa chọn. Con mắt chết nh́n vào sự sống
và con mắt sống đối diện cái chết. Những con mắt mở to,
nhắm nghiền, láo liên, trân trối, trừng trừng, uể oải,
sinh động, chính là những cánh cửa mở ra mời gọi ta bước
vào thế giới tranh của Nguyễn Thái Tuấn. Và bây giờ
khuất lấp đâu đó là những con mắt h́nh chữ @: Con mắt
Internet. |
|
|
|