|
Nguyễn Đạt:
HÀI HOÀ “DA VÀNG” VÀ KIẾN THỨC |
Có thể “bùng nổ” cho buổi diễn hào hứng hàng giờ khi
tŕnh diễn những kỹ thuật rock trên ghi-ta, song cũng có
thể ch́m đắm trong không gian, im lặng hàng giờ trước
chiếc máy tính khi tập trung cho công việc ở công ty. Đó
là Nguyễn Đạt, tay rocker sáng lập nhóm “Da Vàng” lừng
lẫy một thời…
Từ những thắc mắc thuở đầu...
Sinh năm 1964 ở Sài G̣n, Nguyễn Đạt đến với âm nhạc thật
tự nhiên như chính bản chất của âm nhạc: Mỗi người nghe
và cảm cho chính ḿnh, rồi cùng chia sẻ với mọi người.
Ngay từ lúc c̣n học lớp bốn, Nguyễn Đạt đă ngẩn ngơ khi
nghe những bài hát “phá cách” của Beatles hay Creedence
Clearwater Revival... “Thời buổi đó làm ǵ có được điều
kiện như các bạn trẻ bây giờ? Tôi và bạn bè sưu tầm,
trao đổi từng băng cassette, từng chiếc đĩa nhựa cũ kỹ.
Cầm chiếc đĩa nhựa mà ḷng mừng rơn, thậm chí ngay cả
khi nghe nó nổ lốp bốp như mưa rào!”.
Rồi mọi việc khá hơn khi gia đ́nh nhận thấy cậu con thứ
ba rất mê nhạc và tỏ ra có khiếu. Thế là sau mỗi lần sửa
máy cho khách, cha của Đạt - một kỹ sư điện tử có nghề -
cho phép cậu được ưu tiên thử máy... Cùng với thời gian,
những giai điệu của Grand Funk, Led Zepplin, Dio, Deep
Purple, Def Leppard... như thêm thôi thúc Nguyễn Đạt đến
với âm nhạc bằng một hướng khác. Không chỉ c̣n muốn nghe
“cho đă”, mà muốn hơn thế nữa: Chơi nhạc!
“Kỷ niệm đầu đời của tôi về âm nhạc là hồi học lớp 11
trường Phú Nhuận. Lúc đó, tôi và bạn bè đă có ban nhạc
riêng nhưng chỉ là “tập chay”. Thằng bạn đánh trống th́
cứ “bùm bùm chách chách”, tôi và một đứa nữa th́ cố nhắm
mắt mà tưởng tượng sẽ đánh đàn như thế nào, v́ lắm lúc
hai thằng mà chỉ có một cây đàn. Một hôm, trong lúc cùng
bạn học dọn dẹp nhà kho của trường, cả lũ chúng tôi
“chết đứng” như Từ Hải khi thấy cả một dàn mixer, ampli,
loa cho đến bộ trống, đàn ghi-ta... Nằn ń với nhà
trường và thầy dạy nhạc, tôi và bạn bè được vác toàn bộ
về nhà nhờ cha tôi “ngâm cứu”. Ngày đầu ráp nhạc ở pḥng
tập của trường, cả bọn hăm hở “chơi” Black Sabbath. Buổi
tập kéo dài đúng 15 phút, kết thúc bằng một câu hỏi của
thầy dạy nhạc: “Đây là âm nhạc kiểu ǵ vậy?”... “
Tất nhiên, riêng Nguyễn Đạt cũng có rất nhiều “thắc mắc
không biết hỏi ai” khi nghe những ban, nhóm nổi tiếng.
Bằng cách nào mà họ đàn nhanh và kỹ thuật như thế? Làm
sao truyền cảm được như vậy? Những sáng tác của các nhóm
rất hay, làm sao viết?... Học xong lớp 12, Đạt được gia
đ́nh mua cho một cây ghi-ta điện. “Đó là cả một giấc mơ,
tôi đặt một cây đàn điện h́nh tên lửa ở tiệm đàn Lê Minh
Đường bên Thị Nghè. Cây “tên lửa” này là một trong hai
cây đàn kỷ niệm của tôi. Cây c̣n lại do một người bạn
tặng: một cây đàn thùng làm bằng gỗ rất thô sơ, ngay cả
khoá đàn cũng vậy... Bạn của tôi đă tự làm bằng tay hàng
tháng trời khi đang lao động ở khu kinh tế mới. Tôi biết
ơn cha tôi và gia đ́nh đă động viên tôi rất nhiều...”.
Với vốn âm nhạc tự học và ḷng say mê, từ những năm
1984-1985, Nguyễn Đạt chính thức đi theo con đường âm
nhạc chuyên nghiệp với các ban nhạc “Guitar Xanh”, “E
Diese”,...
“Da Vàng” và những ngày đầu Ai-Ti
Khó khăn với Nguyễn Đạt nằm ở sự say mê: anh thích rock
nhưng để kiếm sống th́ vẫn phải đệm nhạc cho ca sĩ hát,
vẫn phải “chạy show”. Năm 1990, Nguyễn Đạt lập ra nhóm
rock “Da Vàng”. Sang năm 1991, “Da Vàng” đoạt giải nh́
Liên hoan Pop-Rock do Nhà văn hoá Thanh Niên TPHCM tổ
chức. Từ năm 1993 đến năm 2000, “Da Vàng” bám trụ ở quán
Nhạc Sĩ (đường Nguyễn Văn Chiêm). “Thời gian này, nhóm
tương đối ổn định nên tôi dành nhiều thời gian đầu tư
thêm cho việc sáng tác. Các ca khúc rock Tấm Gương Kỳ
Diệu, Biển T́nh Yêu, Bạch Đằng Giang, SOS,... nối tiếp
ra đời. Cuối cùng, album đầu tiên của “Da Vàng” đă hoàn
thành, do Bến Thành AV phát hành. Chúng tôi ăn dầm nằm
dề hàng tháng trời ở pḥng thu lo cho đứa con tinh thần
của ḿnh. Khó khăn nhất vẫn là khâu âm thanh, phải chuẩn
bị thu “live” cho bộ trống jazz...” – Nguyễn Đạt kể.
Từ năm 1994, khi nghe hai người bạn thuộc lớp đàn anh -
An “già” (hiện ở Mỹ) và Tâm “piano” (kiến trúc sư Trần
Minh Tâm, Chủ tịch hội đồng quản trị Công ty thiết kế -
xây dựng TTT) - nói nhiều đến những ưu điểm của máy
tính, Nguyễn Đạt bắt đầu “nghía” vào lănh vực Ai-Ti.
Tương tự như âm nhạc, Ai-Ti cũng xâm nhập vào cuộc sống
của anh qua con đường tự học. Nguyễn Đạt kể: “Chẳng có
ǵ thú vị hơn những khoảng thời gian sau đó, khi phần
nhiều tôi học Ai-Ti qua internet. Lúc trước, mỗi lần ḥa
âm các ca khúc rock, tôi phải cặm cụi ngồi ghi bài, đôi
khi làm thêm phần sequencer trên keyboard để nghe thử.
Có làm thủ công như thế, bạn mới “thấm” giá trị của cái
máy tính cùng những phần mềm hiện nay. Với những phần
mềm chuyên nghiệp như CakeWalk, SoundForge, CuBase,...
tôi thực hiện những công việc như trước đây song nhẹ
nhàng và tiện hơn rất nhiều. Riêng tôi đă chuẩn bị hai
bản rock mới cho Album 2 theo cách sau: ghi-ta và bass
thu live, c̣n phần trống th́ tôi... lập tŕnh trên phần
mềm”.
Thêm một bước ngoặt khi Nguyễn Đạt gặp Trần Văn Tuấn
(giám đốc Công ty Kiến Thức - KT) vào năm 1998, lúc cả
hai đều đă “phải ḷng” internet sau một thời gian dài
“chết mê chết mệt” với những ứng dụng liên quan đến lănh
vực này. Thế là năm 2000, Công ty Kiến Thức với Trần Văn
Tuấn làm giám đốc điều hành, Nguyễn Đạt làm giám đốc
tiếp thị đă quyết tâm “xí chỗ” ở Saigon Software Park.
Bên cạnh công tác tiếp thị khá thành công với hơn chục
website ca sĩ do Công ty KT xây dựng, hiện nay Nguyễn
Đạt c̣n làm phần nhạc và nhạc quảng cáo cho một số
website có nhu cầu, như site của One Connection -
OCI,...
Nguyễn Đạt có thể “bùng nổ” cho buổi diễn hào hứng hàng
giờ khi tŕnh diễn những kỹ thuật rock trên ghi-ta, như
muốn truyền sự hứng khởi, đam mê của ḿnh đến khán giả.
Nguyễn Đạt cũng có thể ch́m đắm trong không gian, im
lặng hàng giờ trước chiếc máy tính khi tập trung cho
công việc ở công ty. Dù sao, những ai mới biết Nguyễn
Đạt có thể sẽ ngạc nhiên khi thấy nơi anh sự hài hoà của
hai khía cạnh ấy trong cuộc sống: Rock và Ai-Ti. |
|
|
|