|
Cha ơi! |
Dưới đây là những ḍng tâm sự do chính Nguyễn Thụy
Bảo Trang viết về cha ḿnh – ông Nguyễn Trọng Liên (nhân
vật trong bài “Cha sẽ là cánh chim…”.
Ngoài cha, em chẳng c̣n ai thân thích. Em lớn lên bên
cạnh cha. Hồi nhỏ, thỉnh thoảng em có hỏi cha: Ai sinh
ra con? Cha bảo: “Là cha. Người ta mổ ở bên hông cha để
lấy con ra...”. Em cũng tin như vậy cho đến khi lên lớp
Ba, lúc tṛ chuyện riêng với cô giáo, em thưa với cô, em
hơn các bạn v́ được cha sinh ra, cô mắng rồi giải
thích... Em mới biết cha nói dối! Trong bữa cơm chiều
hôm đó, em trách cha, cha xin lỗi em v́ đă không giữ
được mẹ, để em không có mẹ. Cha nói dối v́ sợ em c̣n quá
nhỏ đă phải tủi thân. Cha hứa khi em khôn lớn, cha sẽ đi
t́m mẹ cho em...
Em cũng thèm có mẹ để được hưởng sự chăm sóc dịu dàng
như các bạn v́ cha không thể làm như vậy. Cha cũng biết
như vậy và cha rất buồn nên em không dám buồn nữa. Em
không trách mẹ khi mẹ bỏ đi lúc em mới được một tháng
rưỡi và em đang bịnh rất nặng. Ngày ấy, cha bồng em vào
bệnh viện, quỳ dưới chân bác sĩ xin cứu em. Cha vẫn
thường tự hào rằng cha nuôi em có chín tháng rưỡi là em
biết nói. Em biết em là nguồn an ủi duy nhất của cha và
em tin cha là người sẽ làm tất cả v́ em.
Lúc em vào lớp Sáu, cha đang làm việc cho một doanh
nghiệp tư nhân, rất bận bịu và thường bỏ em ở nhà một
ḿnh, có những ngày cha đi làm đến 2-3 giờ sáng. Một hôm
cha bệnh, phải nghỉ ở nhà, em mới có dịp cho cha biết: Ở
trường con, lớp Sáu đă phải học tin học. Cha giật ḿnh,
suy nghĩ rồi bảo em: “Thôi ráng đợi tới hè năm sau, cha
sẽ cho đi học tin học rồi cha sẽ nhờ người mua máy tính
cho con”. Lúc bấy giờ, em cho rằng cha nói vậy chỉ để an
ủi em v́ em nghe nói máy tính rất đắt tiền, chỉ những
gia đ́nh giàu có mới đủ tiền mua máy tính cho con sử
dụng. Trong khi đó, nhà em th́ mục nát, xiêu vẹo,...
Đến hè, cha cho biết đă đóng tiền cho em đi học tin học
ở Trung tâm Tin học trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Thủ
Đức. Trung tâm không có lớp ban ngày nên em phải học lớp
đêm từ 18 đến 21 giờ. Tối nào, cha cũng đạp xe đưa em đi
học rồi nằm ngoài ghế đá chờ đón em về. Được một thời
gian, cha đóng tiền vào học chung với em. Em hỏi cha tại
sao th́ cha bảo tất cả các hộp thoại đều là tiếng Anh,
làm sao con hiểu hết được và cha cũng muốn sử dụng máy
tính, cha con ḿnh có hai cái đầu, bốn con mắt, mỗi
người một cánh tay có thể ghi chép đầy đủ hơn, người này
sẽ bổ sung cho người kia, khi về nhà có thể trao đổi với
nhau, hay hơn là nằm chờ ngoài ghế đá...
Có những lúc cha bệnh nằm cả ngày nhưng tới giờ đi học
vẫn ráng gượng dậy để cùng em tới trường. Học xong khóa
tin học căn bản, cha đóng tiền học tiếp khoá Winword và
cha thực hiện đúng những ǵ đă hứa: mua máy tính cho em
để em thực hành chuẩn bị kỳ thi măn khoá Winword. Cha
cũng là người dạy cho em chơi các tṛ chơi trên máy
tính. Rồi máy tính bị hư, cha là người an ủi em và cha
hứa sẽ mua cho em máy mới, tốt hơn. Có một hôm, đi học
về, em nh́n lên bàn không thấy máy tính đâu chỉ có mẩu
giấy cha ghi: “Cha đi ráp máy mới, khi nào xong cha sẽ
về”. Hôm đó, 23 giờ cha mới về tới nhà. Cha mệt nhưng
rất vui. Thế nhưng dùng được vài ngày th́ máy bị trục
trặc, cha đă nhờ vài người tới sửa nhưng không được. Sau
đó, chẳng hiểu tại sao cha lại quen với mấy anh ở
e-CHÍP. Bây giờ khi em viết những ḍng này th́ máy đă
chạy rất tốt.
Em biết để có tiền mua máy cho em, cha phải dành dụm lâu
lắm. Em không có mẹ nhưng bù lại cha luôn là chỗ dựa của
em. Cha không chỉ biết nhiều thứ mà c̣n lo trước cho em
nhiều bước. Cha vẫn bảo: “Cha sẽ không có ǵ để lại cho
con mà nếu có để lại của cải nhưng không biết sử dụng
th́ cũng hết; nên cha sẽ cố gắng cho con có đủ kiến thức
để sống và để nuôi thân”. Nhiều gia đ́nh gần nhà em giàu
có hơn nhưng em không mặc cảm v́ có cha lo cho em không
thua sút bạn bè trong việc học... |
|
|
|