|
Kỹ sư CNTT và... 15.000 cái trứng vịt |
Nguyễn Tiến hiện là chuyên viên Pḥng Kỹ thuật tin học
của Bưu điện tỉnh Quảng Trị. Trong kỹ năng của anh chàng
kỹ sư CNTT này, quả thật có sự góp sức của... 15.000 cái
trứng vịt! Nếu bạn không tin, xin mời cùng trở lại câu
chuyện thuở nào của Tiến...
Năm 1994, khi đang học năm thứ nhất Khoa CNTT ở Đại học
Bách khoa Đà Nẵng, cậu sinh viên con nông dân xứ cát
Quảng Trị này khệ nệ “rinh” về Kư túc xá một máy tính
loại Pentium II, khiến bạn bè cùng pḥng phải “lác mắt”.
Thời điểm ấy, dám bỏ tiền mua một máy tính loại đó không
phải chuyện đơn giản. Mặc bạn bè thầm th́ “Chắc ba má
nó... trúng số ?”, Tiến lầm lũi học, hành trên cái máy
ấy.
Sau này, nguồn gốc số tiền mua máy tính cho Tiến mới
được tiết lộ: Cha mẹ anh đă bán non 15.000 cái trứng vịt
để mua phương tiện học tập cho con. Ông Nguyễn Sia – cha
Tiến kể: “Xưa nay, gia đ́nh tui chỉ trông vào mấy sào
lúa và đàn vịt đẻ để sống. Tui đâu có biết ǵ về máy móc
hiện đại nhưng nó bảo học CNTT mà không có máy tính th́
cũng giống như mù đi học vẽ, điếc đ̣i học nhạc... Chừng
đó đủ để tui hiểu cái máy tính quan trọng như thế nào
với việc học của thằng Tiến...”.
Ngặt nỗi, người nông dân này ở làng Lệ Xuyên, xă Triệu
Trạch, huyện Triệu Phong, Quảng Trị đâu có của ch́m, của
nổi để thoả măn nhu cầu ấy của con. Có lúc ông thoáng
nghĩ con ḿnh “dại”, nghèo mà chọn học cái ngành cần thứ
phương tiện quá mắc. Nhưng rồi ông nhớ lại: Ti-vi vẫn ra
rả xác định đây là thời đại CNTT... Ông tự trấn an: “Nó
học như vậy là... trúng ngành, nhưng tiền mua một cái
máy lên tới 14-15 triệu đồng, tương đương 14-15 tấn lúa
trong khi thu hoạch cả năm của nhà ḿnh chỉ chừng một
tấn rưỡi lúa. Không ăn uống, không tính vốn giống, công
lao, gom hết để bán mà mua máy cho nó cũng phải mất mười
năm. Chưa kể phải lo cho những đứa c̣n lại cũng đang ăn
học...”.
Tính thế nhưng việc học, tương lai của con khiến ông
không nỡ từ chối...
Vợ ông, bà Lê Thị Nỡ kể tiếp: “Cuối cùng, tụi tôi nhờ
vào bầy vịt! Nhà tui chuyên bán trứng cho ḷ ấp. Nếu bán
trứng, người ta trả ngay 1.400 đồng/cái nhưng muốn ứng
tiền trước th́ phải bán “trứng non”, như người ta bán
lúa non vậy. Tuy bán kiểu này giá chỉ c̣n chưa đến 1.000
đồng/cái song ḿnh có ngay một khoản tiền lớn. Rồi v́ họ
cho vay th́ phải nắm “cán” nên tụi tôi phải “thế
chấp”... luôn bầy vịt, để người ta khỏi lo chuyện không
có vịt sẽ không có trứng... 15 triệu tương đương 15.000
trứng, nên gia đ́nh tui nhịn ăn, nhịn mặc, chỉ chi những
khoản tối cần thiết trong suốt ba năm sau đó”.
Khoản nợ 15.000 trứng vịt cha mẹ Tiến đă trả xong vào
lúc Tiến tốt nghiệp đại học. Thuật lại kỷ niệm ấy, Tiến
cười: “Ḿnh không ngờ ba mẹ lại... “liều” đến vậy!”. Nhờ
có việc làm ổn định, Tiến đang thay cha mẹ nuôi những
đứa em sau ḿnh học hành đến nơi, đến chốn.
Quả t́nh, những câu chuyện như thế ở Quảng Trị đă góp
phần cho những đứa trẻ vốn chỉ quen với lúa, khoai, gà
vịt nuôi khát vọng xoay chuyển hoàn cảnh. |
|
|
|