|
Lúa, vịt lót đường đến với... CÔNG NGHỆ THÔNG TIN |
Năm 1995, ở Nông trường Sông Hậu – vùng đồng bằng
sông Cửu Long, tôi đă từng ngẩn ra khi thấy bên trong
những căn nhà mái tranh, vách lá có những dàn máy
tính... Những dàn máy tính ấy làm bật ra trong tôi một
thắc mắc chưa kịp làm rơ: Khi cơm chưa đủ no, áo chưa đủ
mặc th́ những “Hai Lúa” Nam bộ sắm máy tính để làm ǵ?
Măi đến gần đây, tôi mới t́m được câu trả lời ở một nơi
khác...
Góp lúa mua máy tính
Ngôi trường ấy nằm ở xă Triệu Đông, huyện Triệu Phong,
tỉnh Quảng Trị – một địa phương tuy thuộc vùng sâu, vùng
xa nhưng nông dân ở đây đă làm một cú đột phá ngoạn mục.
Thầy Trần Nuôi – nguyên Hiệu trưởng trường trung học cơ
sở (THCS) Triệu Đông kể: “Hồi đó, khi thấy nhiều đứa trẻ
trong xă phải đạp xe hàng chục cây số về thị xă Quảng
Trị học vi tính, nông dân Triệu Đông đă ngồi lại với
nhau để tính cách giải quyết. Ai cũng hiểu ḿnh c̣n thua
nơi khác nhiều thứ nhưng không ai muốn con em ḿnh thất
thế về điều kiện học tập trong thời đại “công nghệ là
then chốt” và máy tính chính là công cụ tiếp cận. Cuối
cùng, tất cả nhất trí góp... lúa mua máy. Trường THCS
Triệu Đông được nhận hai chiếc máy tính trị giá hơn hai
chục tấn lúa và trở thành ngôi trường làng đầu tiên ở
Quảng Trị được trang bị máy tính...”. Nhờ vậy, tất cả
học tṛ của Triệu Đông đều có cơ hội để làm quen với tin
học. Từ Triệu Đông, nhiều cô cậu học tṛ đă vun xới giấc
mơ trở thành những kỹ sư tin học, lập tŕnh viên... Chưa
ai thống kê nhưng có thể khẳng định nhiều đứa con của
đất Triệu Đông (ngôi làng nổi danh là đất học, có “mật
độ” cư dân làm giáo viên cao vào hàng nhất nước, đồng
thời là địa phương có số học sinh đậu đại học, cao đẳng
cao nhất tỉnh), nay đang là những ông chủ trẻ nhiều cơ
sở sản xuất – kinh doanh liên quan đến công nghệ thông
tin (CNTT) ở khắp nơi, đặc biệt là tại TPHCM.
Bây giờ tại Triệu Đông, máy tính không c̣n là phương
tiện vượt quá tầm với của nhiều người. Dù sao, máy tính
vẫn chiếm vị trí khá đặc biệt trong nhà. Bên trong nhiều
ngôi nhà chưa thật sự khang trang như nhà anh Long và
chị Vân, chiếc máy tính được đặt vào... hộp kính, khi bé
Phượng - con gái anh chị cần học th́ cha mẹ mới nâng cửa
hộp kính lên, bé học xong họ lại hạ cửa xuống để bảo vệ
máy tính như một thứ “của gia bảo”.
Ở Triệu Đông c̣n có cả những người như anh Lê Văn Việt,
quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” nhưng dứt
khoát không để các con ḿnh lạc hậu với thời đại nên đă
đem nhà thế chấp cho ngân hàng để vay 11 triệu đồng, lấy
tiền sắm cho các con một dàn máy tính. Hôm tôi ghé thăm,
anh Việt tâm sự: “Việc cả xă góp lúa mua máy tính cho
học tṛ trường làng đă giúp mọi người nhận ra tầm quan
trọng của CNTT với tương lai con em ḿnh, nó khiến tụi
tôi không ngần ngại khi “đầu tư” máy tính cho mấy đứa
nhỏ...”.
Cho dù giá trị một cái máy tính c̣n quá cao so với khả
năng tài chính của nông dân nhưng nếu có dịp đến Triệu
Đông, chắc chắn bạn sẽ thấy nơi nhiều ngôi nhà của nông
dân, dẫu ngoài sân vẫn c̣n cái cày ch́a vôi dựng ở gốc
rơm nhưng trong nhà lại có chiếc máy tính nằm ở chỗ
trang trọng nhất. Sự hiện diện của những chiếc máy ấy
chính là bằng chứng về những chắt chiu, chăm chút giúp
con em ḿnh đủ điều kiện vươn lên, nắm lấy các tiến bộ
khoa học, kỹ thuật. Câu chuyện kể thêm dưới đây là một
dẫn chứng khác về điều đó... |
|
|
|