|
Lê Hoàn: Người đi qua... lỗ kim |
Chúng tôi đặt tựa bài như vậy do thật sự mến phục anh
Lê Hoàn. Những tưởng “cánh cửa tin học” nhỏ bé như lỗ
kim, khiến cho một người hàn vi và ốm đau, mang bao khó
khăn nặng nhọc như anh thuở trước chắc chắn khó thể đi
qua. Vậy mà anh đă làm được điều ấy và hơn thế nữa:
không chỉ nắm vững kỹ thuật điện tử - tin học cho ḿnh,
Lê Hoàn c̣n mang kiến thức ấy phục vụ vô vụ lợi cho cộng
đồng.
Rất rất nhiều sinh viên, học sinh cả nước biết đến tên
và yêu mến anh cũng do tinh thần v́ cộng đồng ấy. Chính
v́ vậy, trong Toà soạn e-CHÍP, Lê Hoàn lại là người được
bạn đọc... “hỏi han” nhiều nhất. Xin trân trọng giới
thiệu những ghi chép về con người hết sức lặng lẽ, không
hề thích ồn ào này.
Khi cổng trường đă khép
Tháng 4 năm 1975 đến, khi Lê Hoàn c̣n đang học dang dở
năm cuối bậc trung học. Năm sau - 1976, anh gia nhập lực
lượng TNXP đợt đầu tiên của TPHCM. Không như nhiều bạn
trẻ lúc bấy giờ đến với TNXP là do sự cuốn hút của phong
trào, anh chọn con đường này khi đă biết chắc ḿnh không
c̣n cơ hội để tiếp tục theo học đại học, bởi thực tế
khắt khe của hồi ấy. Dù vẫn c̣n những hướng khác để chọn
lựa song với nhiệt tâm của tuổi trẻ và quan niệm đă sống
phải trở thành có ích cho xă hội, anh quyết định ḥa
cuộc đời ḿnh vào môi trường mới, chắc chắn là có rất
nhiều thử thách để rèn quyết tâm vượt lên số phận.
Thế nhưng sự nghiệt ngă của số phận không chỉ có thế.
Hơn một năm sau, trên vùng kinh tế mới Đ̣n Gánh, thuộc
huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé (nay là B́nh Dương), một tai
nạn lao động với di chứng nặng nề là căn bệnh măn tính
“viêm dính cột sống” đă rơi xuống đầu anh... Năm 1978,
khi đơn vị di chuyển về vùng U Minh Thượng - Kiên Giang,
tên Lê Hoàn được đưa vào danh sách những người xuất ngũ
song anh không chịu, v́ không muốn trở thành gánh nặng
cho gia đ́nh có tới mười anh em mà ḿnh là con trai lớn
nhất trong nhà. Cái gia đ́nh ấy đang vật lộn với cuộc
mưu sinh chỉ với sự gánh gồng đơn độc của bà mẹ.
Măi đến năm 1979, sau nhiều cố gắng của mẹ, Lê Hoàn được
chuyển ngành về làm nhân viên pḥng vật tư ở Công ty
Mô-tô Xe đạp TP. Khát vọng phải làm được điều ǵ đó có
ích vẫn c̣n nên anh lại t́nh nguyện đi xây dựng Xưởng Cơ
khí huyện Duyên Hải (nay là Cần Giờ) khi huyện này được
chuyển giao cho TP.HCM.
“Gàn”, “ngu” và “ngốc”
“Từ khi vào đời, dù luôn phải đối mặt với nghịch cảnh
song trước sau tôi vẫn tâm niệm: Bất kể hoàn cảnh thế
nào, ḿnh cũng không thể là gánh nặng cho người khác và
dứt khoát là phải sống hữu ích. Do đó, tôi phải chuẩn bị
để có một nghề cho ra nghề. Chính cuộc sống đă đưa tôi
vào con đường nghiên cứu kỹ thuật chứ tôi vốn là một học
sinh giỏi... văn. Từ năm lớp ba, tôi đă là “một con mọt
sách”. Đam mê đọc vẫn c̣n nguyên vẹn trong tôi cho đến
nay. Bất kể ở đâu, tôi cũng dành thời gian rảnh rỗi cho
sách. Gặp những cuốn sách hấp dẫn, tôi có thể thức cùng
nó thâu đêm. Tôi đọc phần lớn tủ sách “Rèn nhân cách”
của Nguyễn Hiến Lê, Hoàng Xuân Việt,... từ ngày c̣n thơ.
Tôi thích một số tiểu thuyết, truyện cổ của Victor Hugo,
Dumas, Andersen, Dickens,... v́ chúng rất nhân bản.
Trong văn học Việt Nam, tôi mê nhất Nguyễn Công Trứ. Một
nhà thơ mà khí phách, nhân cách bộc lộ rất rơ trong thơ.
Dù là đại quan hay khi bị biến thành người lính thường,
ông vẫn là một người nỗ lực sống có ích, v́ cộng đồng.
Tính cách, quan niệm sống của tôi chịu ảnh hưởng rất
nhiều từ những ǵ tôi đọc. Cũng v́ vậy, dù ở trong biên
chế nhưng tôi không nghĩ đây sẽ là công việc để ḿnh có
thể an phận. Năm 1980, tôi mày ṃ tự học để làm chủ
cái... máy ảnh. Rồi tôi cũng trang bị được cho ḿnh một
cái. Vậy là ngoài 8 giờ làm một nhân viên chuyên viết
hóa đơn, tôi trở thành người chụp ảnh dạo.
Từ nhỏ, tôi đă là người “dị ứng” với đám đông, dở giao
tiếp, rất ngại khi phải nhờ vả người khác, kể cả người
thân, nên mọi việc tôi luôn t́m cách tự làm. Hồi chụp
ảnh dạo, tôi làm cho ḿnh một buồng tối thủ công để tự
tay tráng phim, rọi ảnh. Khi máy ảnh hỏng hóc, tôi mày
ṃ tự sửa lấy. Tôi có thể tháo ráp và sửa được phần “cơ”
của máy nhưng đụng tới phần “điện - điện tử” th́... bí.
Phải t́m sách để học thêm. Không ngờ khi bắt đầu hiểu
điện tử, tôi lại đâm ra mê “anh chàng này” và ngay lập
tức nhận ra đây mới là con đường nghề nghiệp thích hợp
với tâm tính, hoàn cảnh và sức khỏe của ḿnh. Tôi bỏ máy
ảnh, chuyển qua sửa chữa radio, ti-vi, đầu máy và các
dụng cụ điện gia dụng. Ban đầu là sửa cho ḿnh, cho bà
con, bè bạn, hàng xóm, rồi có nhiều người khác t́m
đến... Vậy là tôi mở dịch vụ sửa chữa điện tử tại nhà,
nhưng tôi không mấy mặn mà với việc sửa chữa ăn tiền.
Mỗi khi đi lắp đặt hệ thống điện nhà hay đi sửa chữa cho
người quen, tôi thường làm một ḿnh v́ tôi ăn công rất
rẻ lại thường hay làm dùm nên không có ai chịu theo phụ
việc cho tôi. Hoặc khi có người mang tới những thứ máy
móc chỉ hư hỏng nhẹ, tôi chỉ dẫn cặn kẽ để họ mang máy
về tự bảo tŕ; nếu họ vẫn muốn mướn tôi sửa, tôi từ chối
thẳng bởi đó là những việc họ có thể tự làm... Vậy là
thành chuyện, người ta bảo tôi: Thợ mà... “gàn”!
Giữa thập niên 1980, trong một lần điều chỉnh ăng-ten
ti-vi, tôi t́nh cờ bắt được tín hiệu rất yếu của đài
truyền h́nh Liên Xô (cũ). Quá ngạc nhiên, tôi ḍ t́m tần
số phát sóng và tự thiết kế, lắp ráp thử ăng-ten thu
sóng đài này (sau này mới biết là do Tổng Lănh sự quán
Liên Xô (cũ) phát thử nghiệm). Kết quả thành công ngoài
mong đợi và nhiều người quen đặt tôi lắp ráp cho họ.
Thời gian đó, ngoài thị trường không có bán loại ăng-ten
phù hợp nên tôi thường xuyên phải mua hai ăngten dùng
cho Đài Truyền h́nh TPHCM để cải tiến thành một ăng-ten
bắt sóng truyền h́nh Liên Xô (cũ). Được một thời gian,
bà bán ăng-ten cho tôi đă rất... thắc mắc. Tôi giải
thích và hướng dẫn bà ta các thông số kỹ thuật để bà có
thể sản xuất và bán rộng răi cho những người có nhu cầu.
Khi loại ăng-ten này tràn ngập thị trường, bạn bè tôi
chửi tôi “ngu” v́ “thà cho vàng chứ không ai dắt đàng đi
buôn”. Tuy vậy, tôi vẫn vui v́ nhờ đó, tôi mới thoát
được cái cảnh tối ngày phải leo nóc nhà khách hàng với
cái lưng đau thấu óc...
Đầu thập niên 1990, đĩa CD đang là sản phẩm mới, khan
hiếm, có thời điểm giá lên đến hơn 200.000 đồng/đĩa.
Biết tôi thích mày ṃ, thường có nhiều “sáng kiến” khắc
phục sự cố, một người bán đĩa ở chợ Huỳnh Thúc Kháng
đang có cả ngàn đĩa CD nhạc hải ngoại bị trầy xước,
không sử dụng được đă nhờ tôi nghiên cứu xem có cách nào
“chữa trị” được không. Dù chưa t́m hiểu nhiều về đĩa CD
nhưng tôi biết: Trên nguyên tắc, đĩa CD chịu sự tác động
của ánh sáng lúc vận hành. Khi đĩa bị trầy xước, tác
động ánh sáng bị sai lệch. V́ vậy, tôi thử đánh bóng cho
mặt bảo quản phẳng trở lại. Nhờ vậy, đĩa lại có thể sử
dụng tốt. Tôi “chuyển giao” ngay “bí quyết công nghệ”
cho bạn ḿnh. Từ đó, chợ Huỳnh Thúc Kháng xuất hiện dịch
vụ... đánh bóng đĩa và hoạt động ngày càng nhộn nhịp.
Một lần nữa, nhiều người lại chê tôi... “ngốc”, không
biết khai thác “bí quyết” để kiếm tiền. Đúng là khi trao
“bí quyết”, tôi chỉ nghĩ tới chuyện biến những cái đĩa
lẽ ra đă vứt đi thành sản phẩm có thể tái sử dụng.” - Lê
Hoàn cười thật hồn nhiên.
Tự học để giúp người khác... tự thực hành
Có một giai đoạn dài, hầu hết sách báo kỹ thuật mà Lê
Hoàn cần tiếp cận (cả sách báo trong thư viện lẫn ngoài
chợ trời mà anh lùng kiếm được) đều là sách ngoại ngữ.
Trong khi đó, vốn tiếng Anh mà Lê Hoàn tích góp trong
những năm c̣n học phổ thông không đủ để đọc, hiểu. Vậy
là anh vừa tự học ngoại ngữ, vừa tự học kỹ thuật. Ngoại
ngữ không chỉ có tiếng Anh, tiếng Pháp mà c̣n có cả
tiếng Nga, tiếng Nhật, tiếng Trung Quốc... nên chuyện
tra cứu từ điển, t́m nghĩa từng từ rồi... ráp lại để suy
luận, hiểu cho bằng được tài liệu đề cập đến chuyện ǵ
trở thành điều b́nh thường.
“Tôi là người có trí nhớ rất kém. Mỗi khi tập trung vào
việc nào đó là gần như tôi quên sạch những việc khác. Do
đó, tôi tự tập cho ḿnh một thói quen là khi nghiên cứu
nhằm hoàn chỉnh một giải pháp, một đề tài nào đó th́
phải ghi chép cẩn thận, có hệ thống, với từng phân đoạn,
đề mục rơ ràng để khỏi quên và cũng để những người muốn
t́m hiểu như ḿnh không mất thêm thời gian, công sức.” -
Lê Hoàn bộc bạch.
“Nhược điểm” này đă biến những ǵ mà anh âm thầm tự
nghiên cứu trở thành các chuyên đề có ích cho nhiều
người, đúng như ư nguyện của anh. Chuyên đề đầu tiên:
“Phân tích cấu trúc bộ phận truyền dẫn đầu video” được
viết khi đầu video c̣n chưa được phép sử dụng rộng răi
(tổ chức hay cơ quan muốn mua, sử dụng phải xin phép)
nên anh chỉ cho một ít bạn bè mượn để họ khỏi mất công
mày ṃ. Đến năm 1995, sau khi anh hoàn thành chuyên đề
“Windows 95”, một người bạn khuyên anh đem copy, đóng
cuốn và... bán. Quen cho, tặng,... không tin chúng sẽ có
người mua nhưng anh vẫn nhờ một cửa hàng photocopy làm
thử mười bản, tiền sẽ thanh toán... sau. Khi cầm mười
bản copy đầu tiên quay ra để thử bắt đầu... “sự nghiệp
kinh doanh”, anh mới phát hiện ḿnh chưa khởi nghiệp đă
lỗ nặng: chiếc xe đạp không cánh mà bay. May là ngay sau
đó, mười bộ chuyên đề ấy được mua sạch. Từ đó, Lê Hoàn
giao cho vợ phụ trách... “phát hành” song không độc
quyền. Bạn bè anh, ai có điều kiện cứ copy mà phổ
biến...
150 chuyên đề, hơn 20 đầu sách đă xuất bản cùng một
lượng lớn những phần mềm tiện ích đă được giới thiệu
rộng răi - ấy là quà Lê Hoàn tặng mọi người. Khác với
nhiều người, chưa bao giờ Lê Hoàn nghĩ tới việc đăng kư
tác quyền cho các sản phẩm này. Anh giải thích: “Trong
hành xử, người Á Đông ḿnh có một nhược điểm lớn là hay
giấu nghề, nên có nhiều phát kiến rất hữu ích cho cộng
đồng đă bị bế kín trong phạm vi hẹp, bị cất giữ làm “của
gia bảo”. Điều này cản trở sự tiến bộ của xă hội, v́
những người khác phải bỏ nhiều công sức, thời gian đi
t́m kiếm cái đă có. Thật ra, những điều tôi nghiên cứu
cũng không phải là cái của riêng tôi, nó chỉ là những
sản phẩm được sàng lọc, được phát triển trên cái nền tri
thức sẵn có. V́ vậy, tôi xem nó là của mọi người. Điều
duy nhất tôi muốn nói thông qua e-CHÍP là lời cám ơn với
những cuốn sách mà tôi đă đọc. Những điều nhỏ nhoi mà
tôi đă làm cho mọi người đều có sự bắt nguồn từ những
cuốn sách đó. Đến với e-CHÍP, tôi mong muốn có thêm cơ
hội thực thi tâm niệm của ḿnh”.
Do sức khoẻ Lê Hoàn không tốt nên dù anh là Thư kư Toà
soạn, đội ngũ e-CHÍP vẫn thường xuyên động viên anh làm
việc ở nhà, hạn chế đi lại. Mặc dù vậy, Lê Hoàn vẫn nhờ
anh em đưa, đón mỗi ngày. Từ khi chuẩn bị cho việc ra
mắt e-CHÍP đến nay, Lê Hoàn vẫn là một trong những người
đến sớm nhất và gần như ra về trễ nhất trong ngày. Anh
tâm sự: “Tôi xem việc gia nhập đội ngũ những người thực
hiện e-CHÍP như dấn thân vào một thử thách mới. Tuy công
việc chẳng nhẹ nhàng ǵ so với thể lực của ḿnh nhưng
tôi tin rằng e-CHÍP sẽ đạt được mục tiêu đề ra và đó
cũng là mục đích của tôi - góp phần xă hội hoá tin học”. |
|
|
|