|
Những vòng xe lăn xa |
Tại Hội An, Computer Tiến Bộ là một địa chỉ khá quen
thuộc với sinh viên, học sinh và viên chức của thị xã.
Tuy nhiên, chính người chủ Computer Tiến Bộ mới là
chuyện e-CHÍP muốn giới thiệu với các bạn...
Không buông xuôi
Anh Lê Nguyên Bình, chủ cơ sở Computer Tiến Bộ trạc bốn
mươi tuổi, mắt sáng, phong cách đĩnh đạc dù di chuyển
khá chật vật do hai chân bị liệt hoàn toàn. Bình giải
thích về tai nạn của mình một cách nhẹ nhàng: “Năm học
lớp Mười (1981), tôi mắc phải căn bệnh ra mồ hôi tay.
Gia đình đưa đi chữa trị, bị chích nhầm thuốc, dẫn đến
biến chứng...”. Vậy là cậu học sinh lớp Mười, yêu thích
những môn khoa học tự nhiên, mê bóng đá và nhiệt tình
với các hoạt động cộng đồng đành bỏ học nửa chừng do
phải ngồi xe lăn, đi lại khó khăn. Hai năm sau, không
muốn việc học dở dang, Bình đăng ký đi học bổ túc văn
hóa cho tới năm 1986 thì tốt nghiệp cấp III. Sau đó,
Bình tiếp tục đến lớp học ban đêm do Trung tâm Ngoại ngữ
trường Trần Quý Cáp phối hợp với Đại học Ngoại ngữ Đà
Nẵng tổ chức tại Hội An. Năm 1990, Bình hoàn tất chương
trình cử nhân Anh văn.
“Năm 1990, tôi để ý tới tin học và máy tính nhờ đọc một
bài báo kể về một nhóm thanh niên khuyết tật ở nước
ngoài đã nhờ máy tính mà tạo dựng được cuộc sống ổn định
cho mình. Những thông tin này như một tia sáng, giúp tôi
vạch ra cho mình một hướng đi riêng...” - Bình kể. May
mắn chợt đến khi năm 1991, Trường Trung cấp Thủy lợi Hội
An - nơi cha của Bình làm hiệu trưởng - cử một nhóm giáo
viên đến Trung Tâm Tin học ứng dụng ASDAT thuộc Đại học
Bách Khoa Đà Nẵng dự một khóa học ngắn hạn đào tạo giáo
viên tin học. Bình xin đi theo. Để gắn với lớp học chỉ
kéo dài trong sáu tháng, Bình đã hết sức chật vật trong
ăn ở, đi lại: phải di chuyển bằng xe lăn từ nhà trọ đến
trường; các bậc tam cấp tại trường quá cao; cánh cửa nhà
vệ sinh quá hẹp,... Dù sao, từ đó một cánh cửa mới đã mở
ra với Bình. Năm 1992, một dịp may khác lại đến khi một
Việt kiều từ Mỹ về tổ chức lớp tin học miễn phí cho
người khuyết tật tại Trung tâm Xúc tiến Việc làm Đà
Nẵng. Vị mạnh thường quân này được đào tạo bài bản về
tin học, đồng thời còn là một người khuyết tật thành đạt
trong lĩnh vực công nghệ thông tin (CNTT) nên rất muốn
giúp những người đồng cảnh ngộ ở trong nước tiếp cận với
lĩnh vực mới mẻ này bằng kinh nghiệm của bản thân. Khóa
học kéo dài chỉ chừng một năm song đó chính là nền tảng
vững chắc giúp Bình tự học sau này. Chưa kể, việc tiếp
xúc với một người đã đi trước như vậy còn giúp Bình củng
cố niềm tin rằng chính anh, một người khuyết tật, vẫn có
thể ngẩng đầu đi tới một cách chững chạc...
“Tiến Bộ” và “Hoà Nhập”
Chiếc máy tính đầu tiên mà Bình có là loại 486, được mua
vào khoảng năm 1995 trích từ khoản tiền ít ỏi dôi ra khi
gia đình anh bán nhà. “Lúc đó, mười mấy triệu đồng là
một gia tài! Tôi thật lòng biết ơn ba mẹ đã tạo điều
kiện cho tôi có chiếc máy tính đó”. Có máy, Bình miệt
mài tìm tài liệu về tin học, tự nghiên cứu và mày mò
trên máy. Đến năm 1998, khi Bưu điện bắt đầu cung cấp
dịch vụ internet, anh là một trong những khách hàng đầu
tiên ở Hội An đăng ký sử dụng dịch vụ này để tìm thêm
tài liệu trên mạng do thiếu những tài liệu chuyên sâu
bằng tiếng Việt.
Sau đó, một số người quen dạy cùng trường với ba mẹ Bình
gởi con nhờ anh dạy kèm tin học. Thấy công việc phù hợp,
Bình mày mò đọc sách, dịch tài liệu, soạn thảo rồi sửa
chữa, bổ sung từ kinh nghiệm thực tế để xây dựng bộ giáo
trình tin học đầu tiên của riêng mình. Số lượng học viên
của Bình tăng dần và Bình cứ thế sắm thêm máy. Đến nay,
Computer Tiến Bộ có 13 máy tính, mỗi ngày dạy năm ca, có
lúc số lượng học viên lên tới 120 người. Tiến Bộ hiện có
13 khóa học dành cho mọi đối tượng: từ căn bản sử dụng
máy tính, tin học văn phòng, kế toán máy đến khai thác
internet, vẽ kỹ thuật, quản lý dữ liệu, thiết kế
website,... “Sau này, do số lượng học viên đông, tôi
tuyển thêm ba cộng sự nữa để cùng tôi hướng dẫn các lớp
học. Họ cũng là những người khuyết tật. Tôi muốn mọi
người chung quanh thấy rằng khi có một công việc thích
hợp, người khuyết tật cũng có thể làm việc tốt như những
người bình thường khác, thậm chí còn tốt hơn không
chừng.” - Bình nói.
Trong số ba cộng sự của Bình, không thể không nhắc đến
Huỳnh Tấn Cường - chàng trai 21 tuổi, bị liệt một chân,
vừa giành giải khuyến khích cho cá nhân trong Hội thi
Công nghệ thông tin APEC tổ chức tại Hàn Quốc năm rồi,
góp phần quan trọng trong việc mang lại giải Ba toàn
đoàn cho đoàn Việt Nam. Cường vốn là học viên trong một
khóa tin học dài bốn tháng dành cho người khuyết tật do
chính Bình khởi xướng và trực tiếp hướng dẫn.
Bình kể thêm: “Qua một mẩu quảng cáo tìm người trên báo,
tôi đã viết một đề án về việc tổ chức những khóa tin học
cho người khuyết tật, gởi Tổ chức Thầy thuốc Tình nguyện
Hải ngoại (Health Overseas Volunteers) và được hỗ trợ
một phần kinh phí cho khóa học. Ba trong số mười bạn trẻ
tham dự khóa học đã có việc làm ổn định, trong đó có
Cường và Hoa - một bạn gái hiện quản lý một cửa hàng
dịch vụ internet phục vụ du khách ở khu phố cổ Hội An”.
Cũng từ cuộc tiếp xúc trên, Bình trở thành người làm
việc tình nguyện cho Diễn đàn Người khuyết tật Việt Nam
với vai trò nhà quản trị của website www.forum.wso.net,
phục vụ được cả nhu cầu truy cập của người khiếm thị.
Bình còn một niềm tự hào khác: Đó là cậu học trò nhỏ
Phạm Nguyên Phan Dương, học sinh lớp 5 trường Nguyễn Bá
Ngọc (Hội An), mới 11 tuổi đã đoạt giải nhì Hội thi Tin
học trẻ không chuyên toàn quốc lần 8 (năm 2002) với phần
mềm “Robot vạn năng”.
Bên cạnh đó, Bình còn vận động thành lập và điều hành
cửa hàng “Hòa Nhập” (Reaching Out) trong khu đô thị cổ
Hội An nhằm giới thiệu và tiêu thụ sản phẩm thủ công mỹ
nghệ của người khuyết tật trên toàn quốc. Bình cũng đã
đề xuất với Chủ tịch UBND thị xã Hội An dành riêng một
số tiện ích cho người khuyết tật ở nơi công cộng trong
chiến lược phát triển du lịch...
“Đối với những người liệt hai chân như tôi, đi lại và
thành kiến là hai rào cản lớn nhất khiến họ khó hòa nhập
với xã hội. Dù không ai nhắc tới bằng lời nhưng thành
kiến luôn có thật. Thế nhưng khi tôi ngồi trước máy tính
và giao tiếp với thế giới bên ngoài bằng internet thì
những rào cản này không còn. Tôi cảm thấy mình hoàn toàn
tự tin và bình đẳng. Máy tính và internet đã cho những
người như tôi cơ hội được học hành, giải trí, giao tiếp
và quan trọng hơn cả là đã cho chúng tôi cơ hội làm
việc”.
Trong một cuộc gặp gỡ gần đây tại Hà Nội với người phụ
trách về CNTT của UNDP - tổ chức đang hỗ trợ Chính phủ
Việt Nam trong dự án giúp mọi người trên toàn quốc tiếp
cận CNTT, Bình đã được mời tham gia với tư cách là một
trong hai tham vấn viên tại miền Trung. “Khi nhận lời,
tôi muốn nói thay những người khuyết tật vì chắc chắn
trong tương lai sẽ ngày càng có nhiều người khuyết tật
hoạt động trong lĩnh vực CNTT”. |
|
|
|