|
Kỹ sư Dương Quang Thiện: Những vườn lan & “truyền
thuyết” Tủ sách SAMIS |
Thứ ba 29/4/2003, kỹ sư Dương Quang Thiện tṛn 70
tuổi. Tại ngôi nhà của ông ở đường Trương Quốc Dung,
quận Phú Nhuận - TPHCM, các học tṛ và những người cộng
sự gắn bó lâu năm với kỹ sư Thiện lại có dịp đến chúc
mừng sinh nhật vị “trưởng lăo” thẳng tính mà đôn hậu này
của Nhóm SAMIS. Và câu chuyện tôi kể xin được bám vào
dịp này như một... cột mốc.
“Truyền thuyết”...
14 năm trước, cũng tại ngôi nhà ở đường Trương Quốc Dung
này đă ra đời SAMIS (tên viết tắt của “Saigon Micro
Service”) khi kỹ sư Thiện quyết định “nghỉ hưu non” ở Xí
nghiệp Liên hiệp Rượu bia - nước giải khát (tiền thân là
hăng BGI) để về nhà lập một công ty nhỏ cùng với ông
Nguyễn Lục. SAMIS ra đời từ năm 1989, mở các lớp dạy sử
dụng máy vi tính (micro computer) và ứng dụng tin học
vào quản lư kinh tế.
Công ty tuyển người để dạy, không “đánh trống tuyển
sinh”. Mỗi khoá, chỉ tuyển thật cẩn thận chừng 20 học
viên trên hàng trăm người ghi danh. Khi tốt nghiệp, mỗi
học viên phải làm bài thi trong hai ngày: hễ chương
tŕnh máy tính của họ chạy tốt và đúng yêu cầu đề đưa ra
th́ đậu, không th́ hỏng. Nhờ vậy, học viên SAMIS ra
trường ai cũng làm được việc và được đánh giá cao nhờ
trước đó họ đă được huấn luyện sát với những vấn đề thực
tế của các xí nghiệp. Tính ra, SAMIS đă mở 17 khoá, có
khoảng 350 học viên tốt nghiệp.
Trong quá tŕnh huấn luyện, thoạt đầu nhóm giảng huấn tự
soạn ra những tập sách để phục vụ cho việc dạy và học
trong khuôn khổ SAMIS. Về sau, khi “phát hiện” có nhu
cầu rất lớn ngoài xă hội, họ mới lập hẳn Tủ sách SAMIS
và kư hợp đồng với một số nhà xuất bản để phát hành rộng
răi theo mạng lưới các nhà sách ở khắp các tỉnh, thành.
Uy tín của Tủ sách SAMIS lần hồi vang xa. Từ năm 1989
đến năm 2000 khi tạm ngưng xuất bản, dù số người tham
gia viết vẫn khá mỏng, tính ra tủ sách này đă cho ra đời
khoảng 50 tựa sách, với trên 400.000 bản, tức có được
hàng triệu bạn đọc luôn mong chờ, luôn đ̣i hỏi cao nơi
SAMIS.
Một trong những thành công của Tủ sách SAMIS chính là
việc “khai phá” một phong cách viết sách tin học theo
lối “b́nh dân”, sử dụng văn nói thay v́ văn chương kiểu
hàn lâm sách vở, để “sao cho những điều khó hiểu của cái
gọi là máy tính kia thoát khỏi vỏ bọc ngôn ngữ hàn lâm
khó chịu, trở về với sự b́nh dị của chính nó như... cái
lu nước ngoài hiên”, như anh Hoàng Ngọc Giao – một trong
các tác giả SAMIS khẳng định. Anh Giao kể: “Đối với việc
viết sách, chú Thiện rất kỹ lưỡng khi dịch nghĩa các
thuật ngữ từ Anh qua Việt. Có khi, chú bàn đi bàn lại
với ḿnh khá lâu chỉ về một thuật ngữ nào đó. Tuy nhiên,
trong văn phong của chú, ḿnh cảm thấy chú cố t́nh “phá
cách”, ưa kiểu nói b́nh dân, ghét cách nói trịnh trọng.
Những câu đồng dao dân dă ở Quảng Trị quê chú, chẳng hạn
“Ăn rồi lại ỉa vô niêu” (xin lỗi bạn), xuất hiện... vô
tư trong các ví dụ nêu trong sách. Thế nào cũng có người
đọc nhíu mày, nhăn mặt! Mặt khác, cũng v́ SAMIS dùng văn
nói trong sách chứ không phải văn viết mà có bạn đọc đă
góp ư nghiêm ngặt: “Sách SAMIS đọc lên chỉ c̣n thiếu...
tiếng ho nữa là đủ...” (!)
Tuy vậy, sách SAMIS dù có ngôn phong “b́nh dân” nhưng
bao giờ cũng đặt ra những vấn đề thật sự nghiêm chỉnh để
“cốt truyền đạt nội dung tin học vào lĩnh vực quản lư
kinh tế, chứ không phải... chuyện tào lao” – kỹ sư Dương
Quang Thiện nói.
Để làm ra các sách SAMIS theo tiêu chí “gần gũi với
những vấn đề sát sườn của các xí nghiệp” (khác các loại
sách cho sinh viên trong các trường đại học), ông Thiện
đă đưa ra một vài nguyên tắc. Thứ nhất, phải có đầy đủ
sách tham khảo đặt mua từ Mỹ về: mỗi đề tài phải có ít
ra năm-bảy tựa khác nhau mà người biên soạn buộc phải
tham khảo thật... nhuyễn (thời đó, nguồn tài liệu này
được xem là “quư như vàng”). Thứ hai: Tác giả phải đọc
sách và thực hành theo, viết chương tŕnh cho chạy thử
và chọn các t́nh huống thực tế, tiêu biểu của các cơ
quan, xí nghiệp để t́m cách đưa ra mô h́nh ứng dụng phù
hợp. Nói cách khác, sách SAMIS phải viết rất “thực
dụng”. May mà đa số những người biên soạn đều là dân
quản lư kinh tế, đang làm trong các xí nghiệp ở nhiều
lĩnh vực nên mới chạy theo nổi yêu cầu này của kỹ sư
Thiện.
Và đây, lời kể của anh Vơ Văn Thành, một tác giả khác
của Nhóm SAMIS, hiện công tác ở Tổng Công ty Thuốc lá
Việt Nam: “Chú Thiện muốn chúng tôi không chỉ đọc chúng
và tiếp thu như một “vốn riêng” cho ḿnh mà c̣n phải t́m
cách quảng bá rộng răi cho nhiều ngưới cùng biết để cùng
học hỏi dưới h́nh thức “hàng Việt Nam chất lượng cao”.
C̣n nhớ cách đây chừng mười năm, khi tin học vẫn c̣n
được xem là một “thế giới đầy bí hiểm” th́ dự định của
chú Thiện quả là táo bạo nhưng rất hợp ḷng “dân” (sinh
viên và những người ngoại đạo nghèo nhưng ham học hỏi).
Kể từ đó, “truyền thuyết” về Tủ sách SAMIS bắt đầu...”
Kể lại thời kỳ viết sách và làm sách hồi ấy, anh Hoàng
Ngọc Giao gọi đó là... “món nợ đời”. Bởi sau khi sách ra
rồi sách lại tái bản, rồi khi tạm không làm sách nữa,
thỉnh thoảng các tác giả SAMIS vẫn nhận được những bức
thư bạn đọc hỏi han, tâm sự, tiếp tục xem họ như những
“người đồng hành tin cậy”. Anh Giao xúc động kể tiếp:
“Trong nhiều thư nhận được, anh em chúng tôi được gọi
bằng “thầy”. Có người quen biết chúng tôi qua trang
sách, dù chưa một lần gặp mặt, c̣n gửi thư nhắn nhủ
trước lúc... ĺa đời. Điều ấy thật khó tin đối với chính
chúng tôi trong cái nghiệp viết sách tin học “nhà nghèo”
chẳng có chi là danh giá”.
... Và tương lai
Trở lại với dịp sinh nhật lần thứ 70 của kỹ sư Dương
Quang Thiện. Trong những món quà ông được tặng, có ba
bộ... tiểu thuyết vơ hiệp của Kim Dung. Một số cộng sự
của ông đă tinh ư t́m đúng một loại sách mà xưa ông từng
thích đọc, nay biếu ông để ông có thể xem lại trong
những lúc cần thư giăn? Tuy vậy, hăy c̣n một lẽ khác mà
chúng tôi cũng góp phần tham gia vào cuộc... “khiêu
khích” cây đại thụ tin học này của Sài G̣n: “Khích” sao
cho ông thoát ra hẳn lời hứa... rửa tay gác kiếm (nói y
như các tay “tôn sư vơ học” trong truyện Kim Dung) của
ḿnh, để mời ông cùng trở lại cuộc xă hội hoá tin học
đang được e-CHÍP bày ra, theo gần đúng cách đi của Nhóm
SAMIS thuở nào!
Số là cách nay ba năm, kỹ sư Thiện đă tuyên bố rửa tay
gác kiếm và tạm ngưng các hoạt động của cả Tủ sách SAMIS
lẫn Nội san “Dựa cột mà nghe” (thực hiện được khoảng 35
số, nhằm phổ biến kiến thức tin học hướng về lập tŕnh
cho đối tượng sinh viên). Chúng tôi hỏi ông mấy lần,
song ông chỉ nói đơn giản: “Tại mệt mỏi lúc đă 67 tuổi
thôi...”.
Không “khai thác” được chi thêm về nguyên cớ chính của
việc tạm đ́nh bản Tủ sách SAMIS, chúng tôi quả thật rất
tiếc nhưng đành tôn trọng ông. Chỉ biết rằng bà Dương
Quang Thiện (Agnes Duong Quang-Hofstetter, người Thuỵ
Sĩ) chăm sóc ông rất... ngặt khi ông lui về “vui thú
điền viên” chăm sóc vườn lan của ḿnh. Thậm chí máy tính
nhà ông không hề gắn modem để nối mạng hay dùng dịch vụ
e-mail (“chuyện lạ” thời Internet?). Thậm chí, anh
Nguyễn Xuân Dũng, cựu thành viên SAMIS, nay là Phó Giám
đốc Công ty T&H, từng đề nghị mang đến cho ông một đầu
máy video để lúc nào thích th́ xem phim, ông cũng từ
chối,....
Liệu có phải do ông - nhà thiết kế nên hệ thống quản lư
tin học tất cả hoạt động của hăng BGI (cũ) ở Sài G̣n,
từng được BGI mời sang Cameroon hỗ trợ xây dựng một hệ
thống tương tự mà Tây cũng không làm được; người duy
nhất đă huấn luyện những lớp đầu tiên về thảo chương
viên trên ngôn ngữ RPG (Report Generator Program) ở miền
Nam; người đă triển khai thành công các hệ thống quản lư
cho Ngân hàng quốc gia của Sài G̣n, cho Air Việt Nam,
Bưu điện, Thuỷ cục, Ngân hàng Việt Nam Thương tín,...;
người trưởng Trung tâm Điện toán duy nhất của chế độ cũ
đă không bị thay đổi sau ngày Giải phóng này - đă chán
ngấy những... tṛ mèo lập dự án phát triển công nghệ
thông tin ở địa phương để... t́m “lại quả”, như ông đă
từng chứng kiến và không đồng ư, v́ vậy đă quyết định
rút khỏi “cuộc làm tin học” đă bắt đầu nở rộ từ những
năm cuối thế kỷ XX?
Không rơ, song chúng tôi ghi nhận: Trong ba năm “rửa tay
gác kiếm” ấy, hai vợ chồng kỹ sư Dương Quang Thiện vẫn
âm thầm dùng tiền lương hưu giáo viên của bà và tiền lăi
do ông viết sách để tiếp tục các chương tŕnh tài trợ
học bổng và xây lớp học cho học sinh nghèo. Tính đến
nay, ông bà đă tặng gần 1.000 suất học bổng cho học
sinh, sinh viên Huế, Đà Nẵng, An Giang, TPHCM; và đă hỗ
trợ tài chính để xây 125 lớp học ở 12 tỉnh, thành trên
cả nước.
Đùng một cái, sự xuất hiện của e-CHÍP và lời mời gọi tha
thiết của e-CHÍP đối với Nhóm SAMIS dường như cũng tạo
được tác động dần với ông. Và hôm nay, sau dịp sinh nhật
của ḿnh, kỹ sư Dương Quang Thiện đă nói với chúng tôi:
“Ba năm qua, tôi rửa tay gác kiếm để săn sóc vườn lan.
Bây giờ, chuyện chăm sóc và phát triển vườn lan đă...
“hết việc” nên tôi đang chuẩn bị một chương tŕnh mới
cùng với Nhóm SAMIS và e-CHÍP!”. Rồi ông bật mí: “Tôi đă
đặt mua sách đầy đủ để chuẩn bị cho cả Nhóm SAMIS cùng
nghiên cứu, biên soạn, sưu tầm và vận dụng các kiến thức
mới về các ngôn ngữ lập tŕnh thiên đối tượng, về
UML,... nhằm phân tích một số case study (tạm dịch: điển
cứu, t́nh huống nghiên cứu điển h́nh) của các xí nghiệp
mà viết ra hàng loạt bộ sách cho Tủ sách e-CHÍP”!
Riêng ông, ông cho biết đă bắt đầu đọc và viết, và đăng
kư sẽ hoàn thành khoảng... 1.200 trang viết hoàn toàn
mới về UML và .Net trong khoảng thời gian sớm hơn một
năm cho bộ sách kư tên ông, mang nhăn e-CHÍP!
“Hiện nay, nhiều trường đại học vẫn tiếp tục đào tạo lập
tŕnh viên như... thợ hồ, không biết lập bản vẽ trong
vai tṛ “kiến trúc sư”, cũng không điều hành được như
“công tŕnh sư”. Phần lớn các kỹ sư tin học ở Việt Nam
hiện nay không biết chi về quản lư kinh tế, chỉ biết kỹ
thuật và những... mẹo. Công cụ lập tŕnh càng mạnh mẽ,
yêu cầu thực tế đối với người lập tŕnh càng phải
nghiêng về khả năng phân tích tinh tế hoạt động của cơ
quan, xí nghiệp và từ đó thiết kế hệ thống thông tin phù
hợp. Những việc cần làm trước khi viết ḍng mă đầu tiên
của chương tŕnh là khâu hết sức quan trọng, hun đúc
thành bề dày kinh nghiệm, tạo nên bản lĩnh nghề nghiệp
của mỗi lập tŕnh viên. Tủ sách e-CHÍP (tiếp nối Tủ sách
SAMIS) cần nhận lấy một nhiệm vụ: Góp phần hướng dẫn,
h́nh thành bản lĩnh nghề nghiệp ấy cho các bạn trẻ đi
vào con đường tin học...”.
Đó là một tương lai, v́ kỹ sư Thiện đă cân nhắc rất kỹ
khi đề ra chương tŕnh chung: Cần khoảng một năm để
chuẩn bị các bộ sách dạy lập tŕnh theo công nghệ mới
như vậy, không thể... đốt giai đoạn.
Dẫu sao, xin cám ơn sự tin cậy ấy của kỹ sư Dương Quang
Thiện và của cả Nhóm SAMIS. Và cám ơn em nữa, vườn lan
của kỹ sư Thiện nay đă chịu... “sống chung” cùng e-CHÍP!
Cái duyên may gặp gỡ
Trong những phát biểu “chính thức” tại các cuộc họp này
nọ, đôi khi chú Thiện cũng cố t́nh tỏ ra gai góc, thích
chọn cách nói châm chọc, khó chịu. Thực ra, đằng sau “bộ
áo giáp” ấy là một tấm ḷng đôn hậu lặng lẽ, luôn hướng
về lợi ích của cộng đồng, luôn quan tâm đến những cảnh
đời bất hạnh.
Dường như ḿnh đă lặp lại những từ ngữ ca ngợi quen
thuộc trên các báo nhưng đó là những xúc cảm tốt đẹp
hiếm hoi c̣n lắng đọng trong suy nghĩ của ḿnh, chưa bay
biến v́ sự chán ngán thói đạo đức giả bung xung khắp
nơi.
Người ta đă ca ngợi chú Thiện trong nhiều bài báo. Ḿnh
biết nhiều điều về chú Thiện cũng chỉ nhờ những bài báo
ấy thôi. Với góc độ người cộng sự khiêm tốn của chú
Thiện, ḿnh chỉ thực sự biết một điều: Đó là một trong
những người mà ta phải thầm cảm ơn cuộc đời về duyên may
gặp gỡ.
Hoàng Ngọc Giao
“Món nợ” Hán Nôm
Có lẽ ít ai biết rằng kỹ sư Dương Quang Thiện c̣n có một
mối trăn trở lớn về việc bảo tồn các tư liệu cổ Hán Nôm.
Khi chúng ngày càng bị hư hại do thời gian, mối mọt và
kể cả do không được bảo quản tốt, chú đă nhiều lần tâm
sự với chúng tôi về việc sử dụng công nghệ thông tin để
lưu trữ, bảo quản các tư liệu cổ Hán Nôm trong các thiết
bị lưu trữ tin học (đĩa cứng, CD...) ở dạng số hóa.
Tuy nhiên, với chút kiến thức “bé xí xi” của tôi về hệ
thống, không biết tí ti ǵ về chữ Hán Nôm, thậm chí
những câu diễn nôm mà tôi học lóm được “lơm bỏm” không
đủ lấp đầy “lá mít”, những lỗ hổng về những bài toán
phức tạp để giải quyết bài toán nhận dạng, tôi biết ḿnh
chưa đủ khả năng để biến mong muốn của chú thành hiện
thực. Chú cũng đă từng cử anh Nguyễn Xuân Dũng ra Hà Nội
tiếp xúc với Viện Khoa học Xă hội, với các chuyên gia
tin học có quan tâm đến vấn đề quét ảnh các tài liệu Hán
Nôm và chuyển đổi sang dạng văn bản để lưu trữ,...
Tuy vậy, có lẽ do nhiều trở ngại khác nhau mà đến nay
mong muốn của chú Thiện vẫn c̣n xa vời vợi. Mỗi lần gặp
chú, tôi vẫn đọc được trong mắt chú nỗi trăn trở về một
nền văn hóa sắp bị mai một mà chúng ta vẫn chưa t́m ra
giải pháp để cứu văn (trong khi nhiều người vẫn hô hào
cho những dự án vô cùng lớn lao nhưng bất khả thi – mà
nếu có khả thi cũng chưa chắc cạnh tranh được với các
công ty phần mềm nước ngoài).
Vơ Văn Thành |
|
|
|