Đi về phía nhớ

12/02/2016 20:03

(e-CHÍP Online) - Bạn về. Thấy má nhỏ bé đứng giữa bao nhiêu là người, bạn định kêu mà như có gì nghẹn lại.

Khi đã ôm được má, tìm được mùi thân thuộc trên cơ thể đã héo hon hơn ngày nào, bạn mới nói câu nhớ má. Má cũng nói nhớ bạn đến không ngủ được, rồi má xoa xoa tay vào lưng bạn, bảo, má đã chuẩn bị hết như lời bạn dặn.

Vậy là bạn chạy ra vườn, nơi từng là chỗ cho bạn nghịch đùa, đôi chân từng giẫm lên mảnh đất mỡ màu có khi vướng phải bụi cải xanh mơn mởn khiến má phải dọa méc tía cho ăn đòn thì bạn mới tiu nghỉu dừng lại. Trước mặt bạn bây giờ khu vườn vẫn thế, phủ đầy màu xanh ngọt ngào của những loài rau thân thuộc. Những bẹ cải xanh như hàng trăm bàn tay ve vẩy trong gió, những mảng diếp cá phủ kín một góc vườn và giàn mồng tơi như tấm màn làm duyên cho khu đất nhỏ vẫn còn lấm tấm nước trên những chiếc lá mỏng. Tất cả giờ đây đều giống với tưởng tượng của bạn trước khi rời xa những buổi sáng buốt lạnh bên trời tây để về nhà nghe gió chiều phóng khoáng rượt chạy khắp người.

Khi biết bạn về, má nói trong điện thoại, có muốn má làm món ăn gì đặc biệt không, giọng bạn run run, không cần làm gì đâu má, chỉ cần cho con thấy vườn rau sau nhà và ăn mấy món ngày xưa là được. Vậy thì có gì khó đâu, mấy thứ đó có sẵn hết, mầy về tha hồ mà dùng. Bạn nghe tiếng má cười, chỉ tưởng tượng ra nụ cười cùng gương mặt hiền lành vậy mà cũng khiến ngực bạn đau. Những gì bạn mong mỏi được gặp lại, được thưởng thức, má đều đáp ứng tất cả. Bạn đi chầm chậm qua từng luống rau, dùng điện thoại chụp lại những vạt rau xanh để úp lên mạng xã hội “cho tụi bạn chết thèm chơi”.

Có đứa biết bạn về, tụi nó liền réo gọi và giao cho bạn những nhiệm vụ vô cùng nặng nề. Con Hoa thì cứ bắt bạn chụp cho nó tất cả loại rau trong vườn, thằng Hùng thì bảo bạn nhất định phải chụp cho nó hình trái khổ qua đang treo mình trong nắng, rồi có đứa ép bạn phải ăn cho kỳ được món xôi bắp vào buổi sáng của bà hai nơi ngã tư trong trung tâm thành phố, cũng như thằng Khoa đang ở Mỹ, trước giờ bạn ra sân bay, nó nhắn trên Facebook mày về nhớ vào chợ ăn dùm tao tô hủ tíu của dì Có, ngồi ở sát nhà lồng xem còn hương vị như xưa không, mười mấy năm rồi tao chưa được ăn. Đọc những tin nhắn của lũ bạn đang sống xa quê hương, bạn vẫn comment tếu táo như ngày thường và kết thúc bằng cái mặt cười, nhưng gương mặt bạn trong khoảnh khắc đó tự nhiên không sao cười nổi.

Rồi những ngày ở nhà với tía má, bạn bắt đầu thực hiện lời hứa với người ta. Bạn lang thang qua những con đường bụi đỏ, chụp cảnh bọn trẻ đi học lạch cạch bằng chiếc xe đạp với nụ cười tươi như nắng. Bạn tạt qua từng con mương con rạch, lăm lăm cái điện thoại để giữ lại những quày dừa nước tròn đầy tựa quả cầu. Rồi còn gì nữa, lang thang ra chợ, thấy anh bán bánh ú nước tro lơ ngơ đợi khách hàng, bạn như bắt được vàng, mua nhiều đến mức anh bán hàng cũng ngần ngại, rồi bạn giơ máy để quăng lên Facebook cho lũ bạn thấy mình đang hạnh phúc đến chừng nào.

Đến bữa ăn, trước khi cầm đũa bao giờ bạn cũng dành vài phút để tạo ra những tác phẩm gia đình mà bạn tin chắc khi xem nó sẽ có người quay quắt vì nhớ. Món canh rau dền, tô mắm thơm lựng, hay chỉ là những đọt khổ qua luộc, đơn giản vậy thôi nhưng bây giờ cũng khiến bạn yêu thương quá thể. Thấy bạn chụp hình mê mẩn, má cười thắc mắc, bộ quý mấy thứ này lắm hả, tao nhớ lúc nhỏ ép đã đời bây mới ăn. Ừa, mà phải, trước đây, bạn không thích ăn rau cho lắm, mỗi bữa ăn, bạn chỉ lơi nhơi vài cọng rau muống luộc cho cả nhà vừa lòng. Má kêu phụ hái rau, bạn mang cái rổ uể ải làm cho có, rồi đợi lúc má sơ sểnh quay ra đuổi mấy con gà, bạn liền chạy ra đồng chơi đá banh với tụi bạn hàng xóm, bỏ lại cái rổ nằm buồn hiu trên đất. Vậy mà khi chuẩn bị về nhà, hình ảnh những vườn rau xanh mơn mởn của má cứ lởn vởn trong đầu bạn, cứ làm bạn ray rứt.

Nhớ quá thì về đây ở luôn đi, tha hồ chụp hình! Má buông một câu khiến bạn im lặng. Bạn đặt điện thoại lên bàn, nhìn má. Thời gian bỗng từ từ trôi ngược trong đầu. Có những việc trong đời bạn không thể lựa chọn theo ý mình. Như hồi sang tây học, bạn nghĩ khi nào mình hoàn thành chương trình thì sẽ trở về nhà như nhiều người khác. Nhưng cơ hội đến với bạn, bạn nắm bắt thành công rồi bị nó dẫn đi khi nào không hay, đến lúc nhìn lại, bạn thấy mình đã an tâm gieo trồng trên vùng đất mới vốn từng không thuộc về bạn, và bạn chỉ đi về quê hương bằng những chuyến nhớ khi một mình co ro nhìn tuyết rơi ngoài đường. Vài lần nhớ nhà không chịu được, bạn định sẽ chấm dứt cuộc phiêu lưu bên xứ người, nhưng rồi đọc đâu đó bài trả lời phỏng vấn trên báo của một người trẻ khiến bạn trở nên e dè, không đủ can đảm để bắt đầu một cuộc mạo hiểm mới.

Nên giờ trước câu nói của má, sau một lúc chần chừ bạn lại cười giả lả. Thôi, ở bên đó con có điều kiện giúp đỡ gia đình nhiều hơn ấy chứ. Má nhớ không, mảnh vườn này con đã giữ lại cho má, rồi bệnh tim của má, sức khỏe chị hai, con ở xa nhưng vẫn chăm lo đầy đủ mà. Vậy nha má.

Nằm trên giường nghe đêm thở ra từng đợt gió chướng, bạn biết mình đã làm cho má buồn. Chỉ còn không bao lâu nữa là đến Tết, và cùng chừng ấy thời gian bạn còn ở bên má. Không gian ở đồng yên bình đến nổi bạn nghe rất rõ tiếng ếch nhái hòa thanh quanh nhà, tiếng chú dế gáy đâu đó bên vách cửa, và cả tiếng con cò ma từ đám dừa nước bay lên kêu buồn thảm sầu trước một chuyến ăn đêm. Chợt bạn ngồi dậy, lấy điện thoại để ghi lại tất cả những âm thanh quê mùa ấy vào trong máy. Chỉ có như thế bạn mới mang cả dàn giao hưởng đồng quê về bên xứ người.

Và bạn biết, khi cho lũ bạn ở bên trời tây nghe bản đồng ca này, bọn chúng sẽ buồn đến phát khóc cho coi, nhất là với những đứa từ lâu chưa chọn cho mình một chuyến nhớ để đi về.

Tản văn VÕ MẠNH HẢO
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Các bài mới:
Lên đầu trang