Cùng Bờm Tiên sinh học Calc (Phần 13)

20/03/2013 14:54

Gặp hai bà cháu chủ quán, Bờm và Tí lại ra tay nghĩa hiệp bằng các chiêu thức hiển thị trong Calc. Nhưng họ có chấp nhận việc mang theo cô cháu gái xinh đẹp ra Kinh thành hay không?

Ngày hôm ấy, trời mưa tầm tả, dù sợ trễ ngày đến Kinh thành, nhưng dầm mình trong cơn mưa được một quãng, Bờm và Tí cũng lạnh không chịu nổi, bèn ghé vào một quán nước ven đường. Quán vắng chỉ có một cụ bà và một cô cháu gái. Thấy hai vị khách không mời mà đến, cụ bà sai cô cháu gái ra tiếp. Cô gái rót hai tách trà nóng mời Bờm và Tí, thế nhưng chưa ngồi chưa ấm ghế thì đã nghe giọng oanh vàng thỏ thẻ: “Hai vị đã dùng xong trà, xin mời hãy dời gót tiếp tục lên đường”. “Nhưng ngoài trời mưa tầm tả, chúng tôi không thể đi được”. “Vậy xin hai vị hãy tìm một nơi khác mà trú mưa. Vì nơi đây sắp xảy ra một trận quyết đấu giữa hai lão sư phụ”. Tò mò, Bờm gặn hỏi thì mới được cô gái kể ra cho biết:

“Số là cách đây gần bốn mươi năm, sư phụ của cô, tức lão bà mà hai người gặp lúc đầu, và Thần toán trang chủ vốn là hai sư huynh muội đồng môn trong Thần Toán Môn. Vị sư huynh này vì muốn giành lấy Thần Toán bí kíp nên đã ra tay sát hại sư phụ. Còn người sư muội được sư phụ giao cho giữ quyển bí kíp này đã kịp rời khỏi đảo lưu lạc khắp giang hồ.

Vị sư huynh sau khi lập Thần Toán sơn trang đã không ngừng tìm kiếm. Nghe đâu vừa rồi Thần Toán trang chủ còn tổ chức cuộc thi tìm cao thủ Calc, sau đó tung tin về số vàng thưởng để bọn cướp chặn đường giết người cướp của. Nguyên nhân là sau bốn mươi năm thi đấu bất phân thắng bại bằng bàn tính gỗ, lần này, hai sư huynh muội của người quyết phân tài cao thấp bằng chương trình Calc. Nếu lão bà thua thì phải giao bí kíp ra còn muội thì phải về Thần Toán sơn trang làm tì thiếp, ngược lại thì Thần Toán trang chủ sẽ không được tiếp tục truy đuổi và làm khó lão bà nữa.”

Nghe kể chuyện, Bờm ta đỏ mặt tía tai đập bàn làm cô gái giật mình: “Thưa cô nương, kẻ thắng cuộc thi Calc và bị cướp truy đuổi vừa rồi chính là hai chúng tôi đây. Lần nầy nhất định chúng tôi phải giúp lão bà chiến thắng trong trận quyết chiến này mới được.”

Bổng đâu lão bà bước ra mà rằng: “Hai chàng trai trẻ kia, lão nay đã quá già, nay dùng Calc thì không còn nhìn thấy rõ các ô và công thức, thì mong gì mà thắng nổi. Thôi ta tặng cho hai ngươi quyển thần toán bí kíp này. Xin hãy mau dẫn giúp cô cháu gái của già này rời khỏi nơi đây càng xa càng tốt.”

“Xin lão lão đừng lo, chúng tôi sẽ có cách giúp người.” Nói rồi bật chiếc netbook lên, Tí ta mở chương trình Calc và bắt đầu liến thoắng: Dùng menu Công cụ – Tùy chọn – Open Office.org Calc rồi chọn mục Xem, ta sẽ làm cho bảng tính Calc trông dễ nhìn hơn.”

“Đầu tiên là các đường lưới cơ bản của bảng tính Calc. Nếu cụ tuổi tác đã cao, không nhìn rõ các đường lưới màu xám nhạt mặc định, thì con sẽ chuyển màu đường lưới sang Màuxanh hay đen.” Vừa là xong, cụ bà đã gật gù: “À, tốt lắm, tốt lắm, giờ thì ta đã có thể nhìn rõ các ô, tiếp nữa đi các con”.

“Kế tiếp con bấm vào hình chữ nhật ở góc trái trên bảng tính, bên trái cột A, và bên trên hàng 1, con sẽ chọn được toàn bộ bảng tính Calc hiện tại. Con sẽ đổi phông chữ của toàn bảng tính này sang kích cở 20, để cụ dễ đọc hơn nhé”. Thấy cụ bà gật gù, còn cô gái thì cười tươi như hoa, Bờm vội chen ngang lời Tí:

“Trong khi chưa cần đến kết quả, trong lúc soạn thảo các công thức, con sẽ đánh dấu mục Công thức, trong phần Hiển thị. Cụ xem nè, giờ thì mấy các công thức mà cụ gõ vào, nó sẽ hiển thị y nguyên, chứ không chuyển thành giá trị sau khi tính toán nữa. Khi nào cần hiển thị kết quả, cụ chỉ cần tắt hộp chọn này là xong. Con giỏi không cụ?”

“Giỏi lắm, giỏi lắm! Nhưng các con đừng tranh nhau nữa, hãy giúp ta nhanh lên, không thì cháu gái ta sẽ thành tì thiếp cho người mất”. Bờm bị cụ bà nhắc nhở, còn cô gái thì che miệng cười tủm tỉm, quê quá đành lùi ra phía sau, nhường lời cho Tí:

“Dạ, con cũng đánh dấu mục Tham chiếu bằng màu trong phần Hiển thị nữa. Nghĩa là khi cụ bấm vào một ô công thức để hiệu chỉnh, thì các giá trị ô trong công thức sẽ đổi thành các màu khác nhau, và các ô tương ứng cũng đổi sang các màu đó.”

“Nhưng cái lão cần nữa là, nếu như lão tắt đi chức năng hiển thị công thức, để hiện kết quả, thì làm sao lão nhìn ra ô nào là ô lão nhập số liệu, ô nào là ô công thức tính toán ra?”.”Dạ chuyện đó thì đơn giản thôi, con chỉ việc bấm chọn thêm mục Tô sáng giá trị. Khi đó các ô giá trị nào do tính toán công thức mà ra thì sẽ có chữ màu xanh lá, còn các ô giá trị do gõ vào sẽ có chữ màu xanh lơ. Như thế có được không cụ?”.

“Được, được lắm, nhưng ta cũng còn một yêu cầu nữa, đó là con hãy giúp ta nhìn thấy được mối liên hệ giữa các ô đã dùng trong công thức của ta, chứ mắt già yếu kém, ngồi dò từng chữ thì chắc phen này khó cứu cô cháu gái xinh đẹp của ta mất rồi!”.”Dạ thưa cụ, việc đó thì không cấu hình sẵn được, mà trong lúc đang làm, cụ cứ chọn một ô công thức bất kỳ, rồi chọn menu Công cụ - Phát hiện – Theo vết tiền lệ là được. Khi đó một số các đường mũi tên sẽ hiển thị xem ô công thức đó đã lấy giá trị từ những ô nào. Nếu có quá nhiều ô công thức cần thực hiện thao tác này, cụ không cần dùng menu nữa, mà hãy nhấn tổ hợp phím Shift – F7. Trường hợp gặp những ô lỗi, thì cụ dùng menu Công cụ - Phát hiện – Theo vết lỗi nhé cụ”.

Cụ bà nghe đến đó bổng thở phào nhẹ nhỏm, nhìn lướt một lượt từ hai cô cháu gái đến hai vị khách trẻ rồi nói: “Thực đúng là hai kẻ trẻ tuổi tài cao, đã giúp lão có thể dùng được Calc trong lúc tuổi tác đã cao, mắt mũi nhập nhèm này. Nếu như ta thắng cuộc đấu, thì chẳng hay có ai muốn được cô cháu gái xinh đẹp của ta làm người nâng khăn sửa túi không nhỉ?”. Cô gái nghe hỏi bẽn lẽn chạy vào nhà trong, Tí chẳng biết trả lời sao, cúi mặt vào chiếc netbook vờ như không nghe thấy. Chỉ có Bờm là khoan khoái đáp lời: “Kính thưa lão lão, cháu gái lão lão sắc nước hương trời, nếu lão lão bị thua thì cô ấy sẽ phải làm tì thiếp cho người, thật đáng thương. Sách vở có câu Thi ân bất cầu beo, vả lại hai con đây cũng đang trên đường lên Kinh, nên cũng chẳng có mang khăn mang túi gì theo mà nâng mà sửa, chỉ mong nếu được, thì xin nhờ cô ấy nấu dùm một buổi cơm thịnh soạn, vì đội mưa từ sáng đến giờ, nên con ... hơi đói.”

Cụ bà gật đầu cười tủm tỉm rồi đi vào trong. Tí giật giật tay áo Bờm hỏi: “Trời ơi Bờm nói gì vậy? Câu đúng của người ta là Thi ân bất cầu báo nghĩa là làm chuyện ơn nghĩa thì không mong được báo đáp. Sao Bờm lại nói là beo?”.”Trời ơi! Báo với beo thì cũng là một con chứ có khác gì đâu mà Tí bắt lỗi? Với lại Bờm xem hát tuồng trong đêm hội làng, nghe họ nói sao, thì Bờm nói lại y như vậy, chứ Bờm có hiểu nghĩa câu đó là gì đâu. Mà hổng sao đâu, Tí có nghe tiếng cười rúc rích của hai bà cháu đằng nhà sau hông? Nghe được những lời phun châu nhả ngọc của Bờm, họ vui quá chừng luôn đó...”.

NHÓM MỤC ĐỒNG

Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang