Cùng Bờm tiên sinh dạy Writer (Phần 8)

29/03/2013 22:22

Vì thua trí con đại bàng đen, Thái từ bị mất trí. Bằng cách đưa ra lời giải cho câu đó, Bờm đã trị được tâm bịnh của người.

Thực ra, trong lúc Viên tổng quản thái giám kể chuyện về Thái tử cho Tí nghe, thì Bờm đã dậy từ lúc nào, nhưng nằm nhắm mắt nghỉ ngơi cho sướng cái lưng, để nghe cho hết câu chuyện. Nhưng đến đoạn gay cấn, khi Thái tử đã vượt qua được bốn chiếc cửa đầu tiên, chỉ còn thêm chiếc cửa cuối là sẽ được thành hôn cùng công chúa ở xứ Bồng Lai, thì Bờm ta tò mò chịu hết nổi, ngồi bật dậy trách móc. Lão Thái Giám già vội thanh minh rằng mình bị Tí Sún ép, chứ đây là chuyện nội cung, nếu ai làm lộ ra ngoài sẽ bị xử tội không tha. “Nhưng ngài đã lỡ kể rồi, thì giờ phải cho ta biết đoạn kết, chứ ngưng ngang vậy, các cục tò mò nó đè ngang họng, sao ta chịu nổi?”. Viên Thái giám già chậm rãi kể tiếp: “Đến sáng hôm sau, Thái tử được bọn cung nữ mời dậy thật sớm để cùng Công chúa đi dạo trong vườn. Bao nhiêu loài kỳ hoa dị thảo khoe sắc trong nắng xuân, nhưng không làm cho Thái tử và Công chúa vui lên được bao nhiêu, vì đây là vòng thi cuối và cũng là vòng thi khó khăn, nguy hiểm nhất. Nếu Thái tử không vượt qua nổi thì buổi sáng này sẽ là buổi sáng chia tay của hai người. Thái tử khuyên Công chúa hãy yên tâm, rồi hùng dũng theo bọn tỳ nữ bước vào cánh cửa màu đen…

“Rồi sao nữa? Sao ngài kể cứ cà giựt cà giựt làm ta mệt quá! Tiếp theo là sao?”. “Chuyện tiếp theo thì không ai biết là sao, chỉ biết là hiện nay… Thái tử … đang ở trong … nội cung… Các ngự y vẫn đang điều trị đôi mắt, chắc cũng sắp lành. Vấn đề là, Thái tử lúc nào cũng lẩm bẩm trong miệng về câu hỏi của con đại bàng đen… như người mất trí… Vì thế đức vua truyền mật lệnh cho các quan trong triều, ai có thể trị dứt bệnh cho Thái tử sẽ khen thưởng ngàn vàng, nhưng không được lan truyền tin này ra dân gian làm hoen ố hình ảnh hoàng gia… Ai trái lệnh sẽ bị xử tội không tha.”

“À, thì ra là thế”, Bờm gật gù tỏ vẻ đắc ý, “Vậy chứ ngài có muốn nhận thưởng không?”. “Trời, Tiên sinh hỏi lạ vậy, bộ Tiên sinh không thấy cả triều đình trên dưới, ai cũng chăm chăm học Writer, chỉ mong mình có thể chữa lành tâm bệnh của Thái tử, để hưởng ngàn vàng tiền thưởng đó sao?”. “Vậy thì đêm nay, chúng ta sẽ … như vầy.. như vầy… nhé!”. Đêm hôm đó, Tổng Quản Thái giám dẫn theo tên hầu, mang theo mình một chiếc máy tính xách tay đi vào cung Thái tử.

Ráng hết sức lắng nghe, cuối cùng hai người cũng biết được câu hỏi của con đại bàng đen. Thì ra câu hỏi đó là: “Làm sao để theo dõi xem một văn bản trong Writer đã thêm hay sửa những chổ nào, trong lần soạn thảo hiện tại, cũng như từ những lần sao lưu trước?”.

Tên hầu mở máy tính ra, bật chương trình Writer rồi nói nhỏ nhỏ vào tai Thái giám điều gì đó. Vị Thái giám này bèn nhìn vào mắt Thái tử, rồi nghiêm nghị: “Xin Thái tử hãy chú ý, câu hỏi mà ngài nhận được thực ra là một câu hỏi rất lạ. Vì chưa từng làm qua, nên ngài không trả lời được. Sau đây là đáp án của nó, xin ngài hãy nghe cho rõ đây”. Trên màn hình, tên hầu làm gì, thì vị Thái giám đọc lên y như thế.

“Trong Writer, sau khi đã làm sai một vài thao tác, mà muốn khôi phục lại tình trạng trước đó, thì ta dùng tổ hợp phím Ctrl-Z. Ta cũng có thể dùng menu Sửa – Hủy bước, hay bấm vào nút có cùng tên trên thanh công cụ. Nếu đã hủy một bước, mà không muốn hủy bước đó nữa, thì ta nhấn tổ hợp Ctrl-Y, hay menu Sửa - Bước lại, hoặc nút tương ứng.

Như vậy, muốn xem chúng ta đã thực hiện những sửa chữa gì đối với tập tin đang hiệu chỉnh này, ta chỉ việc bấm vào nút mũi tên tam giác màu đen cạnh nút Hủy bước. Một cửa sổ bung xuống hiển thị toàn bộ các bước đã thực hiện trong Writer từ khi ta mở tập tin. Trong cửa sổ này, ta cũng sẽ có thể hủy một lần nhiều lệnh, thay cho việc phải hủy nhiều lần, mỗi lần một lệnh. Cách làm này cũng có thể thực hiện tương tự với tính năng Bước lại.

Muốn thay đổi số bước mà Writer sẽ cho phép ta hủy trong thao tác Hủy bước, ta sẽ chọn menu Công cụ - Tùy chọn - OpenOffice.org – Bộ nhớ. Sau đó trong mục Số bước của phần Hủy bước, ta nhập lại một con số khác mà ta muốn đổi.

Còn khi cần xác định xem văn bản hiện tại có những khác biệt với văn bản đã lưu, ta lại có nhiều cách khác nhau. Đầu tiên là cách so sánh văn bản đang soạn thảo với một tập tin đã lưu với tên khác trên đĩa trước đó. Để thực hiện việc này, ta dùng menu Sửa – So sánh tài liệu, rồi sau đó bấm chọn tập tin muốn dùng để so sánh sự khác biệt với văn bản hiện tại. Khi quá trình so sánh hoàn tất, các mục khác biệt sẽ được tô màu theo nguyên tắc: những gì được thêm vào thì mang tên là Mục chèn và được gạch dưới, những gì bị xóa thì mang tên Mục xóa, và bị gạch ngang dòng chữ. Với từng mục trong danh sách thay đổi, nếu ta bấm nút Chấp nhận, thì thay đổi đó sẽ được áp dụng, ví dụ như dòng chữ mà ta xóa trong văn bản đang soạn thảo sẽ biến mất, chứ không xuất hiện với kiểu định dạng đã xóa nữa. Còn khi ta bấm nút Từ chối, thì thay đổi đó sẽ trở về đúng trạng thái của tập tin cũ, ví dụ dòng chữ bị xóa sẽ hiện lên rõ ràng, mất đi màu cam và dấu gạch ngang. Nếu muốn khôi phục hoàn toàn trở về trạng thái tập tin cũ, ta bấm nút Chấp nhận tất cả, còn muốn bỏ qua sự khác biệt, và giữ nguyên trạng thái hiện tại, thì ta bấm nút Từ chối tất cả.

Một cách khác để ta khỏi phải lưu quá nhiều tập tin khác nhau, đó chính là cách sử dụng sao lưu theo phiên bản. Cách làm là ta chọn menu Tập tin – Phiên bản, sau đó ta nhấn nút Lưu phiên bản mới. Một cửa sổ chú thích sẽ hiện lên để ta ghi lại những gì cần lưu ý về phiên bản đang lưu. Muốn Writer tự động lưu lại một phiên bản mỗi khi đóng tập tin, ta đánh dấu vào mục Lúc nào cũng lưu phiên bản khi đóng. Tất cả các phiên bản cũng sẽ hiện lên đầy đủ trong danh sách kèm với phần ghi chú và ngày tháng đã tiến hành sao lưu.

Với mỗi mục, ta có thể quyết định Mở nó ra, Xóa nó đi, hay Hiện để xem đầy đủ nội dung ghi chú của nó. Và để xem có những thay đổi, khác biệt gì giữa văn bản đang soạn thảo hiện tại và một phiên bản bất kỳ đã lưu, ta chỉ việc chọn phiên bản rồi bấm nút So sánh. Quá trình tìm kiếm sự khác biệt cũng sẽ tương tự như khi ta so sánh với tập tin khác trên đĩa cứng”.

“Có câu Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng, nếu Thái tử và người con gái ấy đã có thiên duyên, chắc hẳn ngày sau sẽ có dịp tái ngộ, người phải giữ gìn sức khỏe, ra sức học Writer, chờ một ngày mai tươi sáng”. Nghe xong, Thái tử như bừng tỉnh, hứa với Thái Giám ngày mai sẽ ra triều yết kiến Đức Vua, rồi xin người ban thưởng thật hậu cho Tổng Quản.

Từ khi cùng Thái giám nghe chuyện, rồi chữa xong tâm bệnh cho Thái tử về, chẳng hiểu bị lây hay sao, mà đến giữa đêm, Bờm ta vẫn còn đi tới đi lui trong phòng, miệng lẩm bẩm chuyện gì không rõ. Tí len lén thức dậy, cố lắng tai nghe. Nhưng nghe xong, thì bệnh lại truyền tiếp qua Tí nên nó ôm bụng cười ngặt nghẽo, không dừng lại được. Bờm thì vẫn đi lại trong phòng, miệng cứ lẩm bẩm: “Một ngàn lượng vàng… chia bảy ba … ta bảy, ngài ba… hay ta ba, ngài bảy, … hay chia sáu bốn, ta bốn, ngài sáu… hay ta sáu, ngài bốn… công ta nhiều, hay mình chia sáu rưỡi, ba rưỡi đi… ta ba rưỡi, ngài sáu rưỡi, … ý lộn…ta sưới rảo, ngài bươi rã… ý ta là … ta sáu rưỡi, ngài ba rưỡi, hay ta sáu rưỡi, ngài lấy ba thôi, còn năm trăm mình rủ Tí đi nhậu. Năm trăm lượng … mà nhậu, chừng nào mới hết? Mà ta cũng …đâu biết nhậu?... Thôi thì, một ngàn lượng vàng… chia bảy ba….ta bảy… ngài ba…”.

NHÓM MỤC ĐỒNG

Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang