Cùng Bờm tiên sinh dạy Writer (Phần 2)

29/03/2013 22:15

Bị bắt cóc, Bờm đã dùng các chiêu phóng to thu nhỏ màn hình Writer và bộ duyệt vị trí văn bản để thoát thân.

Sáng sớm hôm sau, khi cả triều đình bá quan văn võ đều đã tề tựu đầy đủ để chờ Bờm bắt đầu những câu trả lời của mình về Writer, thì thấy Tí chạy thẳng vào giữa điện quỳ xuống: “Muôn tâu hoàng thượng, Văn Bờm tiên sinh sáng nay tự nhiên đã mất tích! Xin hoàng thượng hãy cứu mạng”. Thừa Tướng se se hàng ria mép, rồi bước ra vòng tay tấu trình: “Muôn tâu bệ hạ, Văn Bờm chỉ là một kẻ khoác lác, nay nghe bệ hạ bắt hắn phải giải đáp các câu hỏi của quần thần, nên chắc chắn hắn đã bỏ trốn về quê rồi ạ!”. Tí dập đầu xuống đất kêu lên: “Không thể nào, tâu hoàng thượng, Văn Bờm tiên sinh dù không trả lời nổi các câu hỏi khó về Writer, thì cũng là kẻ sống có tình nghĩa anh em bạn bè, chắc chắn không phải là kẻ hèn nhát bỏ thần ở lại để bỏ trốn một mình. Nói chi đến việc Văn Bờm tiên sinh lại là một cao thủ về Writer khó ai sánh được ạ!”

“Ha ha ha, sinh ra ta là cha mẹ, hiểu được ta chỉ có Tí đây”, tiếng cười từ ngoài cửa điện vang lên, rồi Bờm xuất hiện thật ung dung, với chiếc quạt mo trên tay phe phẩy, trong ánh mắt mở to hết cở của Thừa Tướng. Phẩy áo, Bờm cúi quỳ trước điện rồng, rồi cung kính thưa: “Tâu hoàng thượng, đêm qua, thần đã bị hàng chục cao thủ võ lâm ra tay bắt cóc, vì chủ nhân của chúng không muốn thần ở lại Kinh thành!”

Thừa tướng quên mất đang ở trước mặt nhà Vua, hét vào mặt Bờm: “Láo khoét! Bị hàng chục cao thủ võ lâm bắt cóc, mà ngươi lại về đây được à? Thế bọn thuộc hạ vô dụng đó của ta đâu rồi? Í quên, bọn gian tặc đó đâu rồi?”. “Phải rồi”, nhà vua ôn tồn, “nếu đúng như thế, thì làm sao mà ngươi thoát về đây được? Hãy tấu trình lại cho ta và bá quan văn võ nghe đâu đuôi câu chuyện xem sao”. “Dạ, muôn tâu hoàng thượng, số là đêm qua thần đang ngồi, thì bị hàng chục cao thủ võ lâm bay xuống từ mái nhà, dùng một cái túi lớn chụp lấy thần và cái máy tính xách tay, mang về thả ra một khu nhà hoang ạ”.

“Rồi sao nữa?”, Đức Vua chồm lên khỏi ngai. “Dạ, để đối phó với những bọn giang hồ như thế này, thì đối với thần chẳng có gì khó. Chỉ cần ngồi yên một chổ với chương trình Writer, biến vùng đất xung quanh thành một trang văn bản, thần đã có thể làm cho chúng thất điên bát đảo. Đầu tiên, thần dùng tùy chọn Xem – Thước để bật tắt hai thanh thước kẻ nằm ở hai cạnh trên và bên trái văn bản một cách liên tục làm cho chúng hoa mắt. Kế tiếp thần dùng menu Công cụ - Tùy chọn – Open Office Writer – Xem, rồi đánh dấu chọn mục Thước, đánh luôn hai mục bên dưới là Thước nằm ngang, Thước nằm dọc và chọn cả hai đơn vị đo là Xenti-mét”.

“Ngươi làm vậy để làm chi?”, nhà vua nghe kể tới đó thì không hiểu lắm. Bờm đáp: “Dạ thực ra thì thao tác đó chỉ để cấu hình lại đơn vị đo trên thước là xen-ti mét (cm), thay vì dùng đơn vị in‑xơ (inch) mà thôi. Mục đích chính của thần trong mục chọn lựa này là đánh dấu để bật hai Thanh cuộn nằm dọc Thanh cuộn nằm ngang thôi. Có hai thanh cuộn này trong tay rồi, thần chỉ việc phóng to văn bản đang soạn thảo lên, rồi kéo hai thanh cuộn này chạy lên chạy xuống, chạy qua chạy lại liên tục, tức thì mặt đất xung quanh bọn cao thủ giang hồ cũng chòng chành nghiêng ngã, khiến chúng ngã túi bụi vào nhau”.

“Ha ha ha, hay lắm, Văn Bờm tiên sinh đúng là năng lực hơn người!”, Tổng quản Thái giám say mê câu chuyện của Bờm quá, nên cũng chen vào, “Thế nhưng tiên sinh nói tới chuyện phóng to là làm sao”.

“À, trong Writer, ta có hai cách để hiển thị tài liệu là Dàn trang inBố trí Web. Ngoài ra còn có thể hiển thị theo kiểu Đầy màn hình, hoặc Thu phóng, tức là cái phóng to hay thu nhỏ tài liệu mà ngài Tổng quản vừa hỏi. Trong đó, khi dùng menu Xem – Thu phóng thì một menu phụ sẽ xuất hiện để ta lựa chọn. Trong phần Hệ số Thu Phóng thì ta có thể chọn Vừa bề rộng và cao để hiển thị toàn bộ tờ giấy trong cửa sổ soạn thảo, còn nếu chọn Vừa bề rộng thì trang sẽ hiển thị toàn trang giấy theo bề ngang thôi, còn bề dọc thì không quan tâm. Ta cũng có thể hiển thị trang theo kích cở nguyên thủy bằng nút chọn 100%, hay thay đổi theo một tỉ lệ chính xác bằng nút Thay đổi rồi gõ vào một giá trị tương ứng”.

Tổng quản Thái giám lại ngắt lời Bờm: “Vậy còn cái lựa chọn trên cùng là sao, mà tiên sinh bỏ qua không nhắc tới?”. ”À, lựa chọn Tối ưu thì cũng hiển thị theo kiểu vừa bề rộng, nhưng chỉ xét với phần văn bản bên trong lề trang, chứ không xét tới cả khung tờ giấy như bên dưới. Sẵn đây, để Bờm nói luôn về mục Xem bố trí. Dù phóng to hay thu nhỏ thì ta vẫn có thể chọn cách bố trí một hàng dọc các trang từ trên xuống dưới bằng mục Trang đơn, hay chọn cách hiển thị xếp trang thành nhiều cột bằng mục Cột, sau đó nhập số cột”.

“Không để cho bọn cao thủ võ lâm kịp định thần sau chiêu rung rinh mặt đất vừa rồi, thần tung ngay chiêu kế tiếp là Định vị thần công. Đáng lẽ để tung chiêu này, trong chương trình Writer, thần phải dùng dùng trình đơn Sửa – Bộ duyệt, nhưng vì để xuất chiêu cho nhanh, nên thần dùng ngay phím F5. Bộ duyệt này hiển thị một danh sách các vị trí trong trang văn bản như các tiêu đề, bảng biểu, đồ họa, đánh dấu hay liên kết web

“Với Bộ duyệt này, ta có thể di chuyển đến một vị trí bất kỳ trong danh sách cực kỳ nhanh chóng. Thần chỉ cần xem bọn cao thủ đang đứng ở vị trí văn bản tương ứng với đối tượng nào trong danh sách, thì bấm kép chuột vào mục đó. Ngay lập tức thần đã xuất hiện ngay tại đó để điểm huyệt hắn, rồi lại tiếp tục nhảy ngay sang vị trí tên khác mà chẳng tên nào kịp trở tay”.”Hay, hay, với chiêu này của ngươi thì đúng là bọn chúng phải bó tay thôi”, đức Vua vừa vổ tay bôm bốp vừa khen.

“Dạ chưa xong đâu hoàng thượng, dù là tuyệt chiêu của thần quá hay, nhưng vì bọn chúng quá đông, nên vẫn còn mấy tên thoát được. Thấy thần đang dùng chức năng Bộ duyệt quá nguy hiểm cho chúng, nên cả bọn nhảy vào định phá nát nó đi”. ”Trời, rồi tiên sinh có thoát được không?”, Tổng quản thái giám vội lo lắng hỏi. Mọi người đang chăm chú nghe mà ai cũng phải phì cười trước câu hỏi thừa thải của ngài Tổng quản.

“Dạ, xin ngài chớ quá lo, biết trước chúng đã làm như vậy, nên Bờm tôi đã liên tục xê dịch cửa sổ Bộ duyệt bằng cách bấm giữ chuột vào thanh tiêu đề của cửa sổ đó rồi kéo qua dịch lại khắp nơi. Đợi đến lúc ba bốn tên còn lại ùa vào chụp lấy cửa sổ Bộ duyệt, tức thì Bờm tôi kéo cửa sổ đó sang cạnh phải của trình soạn thảo Writer. Khi thấy hiện một khung viền chữ nhật màu xám, Bờm tôi buông chuột, tức thì cửa sổ di động Bộ duyệt bị đính chặt vào góc đó cùng với bốn cao thủ còn lại luôn rồi”.

“Trời, vậy ngài nhốt bọn chúng ở đó luôn rồi hả? Rồi có ai thả chúng ra không?”, Thừa Tướng nghe đến đó buộc miệng hỏi giật giọng. Bờm nghe vậy bèn nói mỉa: “Ngài đừng quá lo, ta cũng đã giữ phím Ctrl rồi bấm kép chuột vào cạnh bên của cửa sổ Bộ duyệt ngay sau đó, để trả cửa sổ này về trạng thái di động như trước, và bọn chúng cũng đã được tha rồi”.

Thừa Tướng vội thanh minh: “Không, ý ta hỏi là bọn chúng còn bị giữ ở đó không, để ta cho người đến bắt về trị tội ấy mà! Bọn chúng chạy thoát hết rồi, thật là uổng quá, uổng quá!”. Hai hàm răng Thừa Tướng nghiến chặt như muốn ăn tươi nuốt sống Bờm, miệng thì lầm bầm: “Cái bọn giang hồ ăn hại này, có một tên mập tham ăn này mà bọn ngươi cũng giải quyết không xong. Bắt cóc về làm gì? Ta sai bọn bây thả một con gà luộc tẩm thuốc ngủ cực mạnh xuống bàn của hắn là xong rồi, mà chẳng chịu nghe ta!”

NHÓM MỤC ĐỒNG

Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang