Bức thư gửi từ iPhone

27/03/2011 16:43

Với tiêu đề "Câu chuyện buồn trên một chuyến tàu", blogger Cassie Murdoch kể lại một chuyện xảy ra vào tháng 1/2011 đã khiến cô vấn vương với bao nghĩ suy không dứt.

Murdoch đã nhận được sự đồng cảm từ nhiều người đọc nhật ký của cô. Mời bạn đọc bản dịch những dòng nhật ký ấy.

Hằng ngày tôi đi làm bằng tàu điện ngầm. Trên những chuyến tàu điện ngầm ở thành phố New York, tôi đã quá quen với những hành vi thô lỗ, bất lịch sự. Tôi trở nên lãnh đạm với những chuyện chướng tai, gai mắt. Thế nhưng vào một ngày mùa đông, có một chuyện khiến tôi vẫn phải ngạc nhiên.

Hôm ấy thời tiết thật xấu.Sau một tuần làm việc căng thẳng, tôi lại mệt mỏi rời nhà, đáp chuyến tàu đến Manhattan vì một cuộc họp quan trọng, không thể bỏ qua.Vẫn như thường ngày, trên tàu không còn ghế nào trống.Tôi chán chường đứng tựa cửa.

Sau vài phút, tôi chú ý một người đàn ông ngồi phía bên trái đang bắt đầu viết gì đó trên iPhone.Tò mò, tôi hơi rướn cổ, nghiêng người để nhìn trộm từ sau lưng anh ta. Ngón tay anh gõ thoăn thoắt trên màn hình iPhone. Chỉ trong vài giây, anh đã viết được một đoạn dài. Tài thật! Tôi thường chỉ viết được vài dòng đầy lỗi trên iPhone của mình.

Anh có vẻ là một doanh nhân, khoảng ngoài bốn mươi. Hẳn là anh đang viết một bức thư giao dịch chán ngắt nào đó. Nhưng khi nheo mắt, gắng nhìn những dòng chữ li ti trên màn hình của chiếc iPhone ấy, tôi phát hiện anh đang viết thư cho vợ. Anh đang nói về những chuyện xung khắc trong cuộc hôn nhân.Xung khắc, nhưng dường như không đến nỗi nào vì trong đoạn thứ hai, anh phân bua rằng cuộc sống của hai người lẽ ra phải thật hạnh phúc, chứ không như hiện tại. Ồ, có lẽ đây là cả một câu chuyện dài!

Những câu hỏi dồn dập xuất hiện trong tôi. Tại sao anh ta dông dài những chuyện như vậy trong một bức thư điện tử? Có lẽ vừa có chuyện bất đồng giữa hai người và anh muốn viết thư xin lỗi? Hoặc đây chỉ là sự trải lòng như một liệu pháp tâm lý?Nhưng sao anh lại phải viết gấp gáp trên đường đi làm?

Trong khi tôi vẩn với những thắc mắc, anh ta viết không ngừng. Tôi không nhớ chính xác những từ ngữ anh dùng nhưng giọng điệu bức thư có tính biện hộ hơn là hối lỗi. Sau khi viết xong đoạn thứ ba kể về những dằn vặt trong cuộc sống chung, anh ngừng lại vài giây. Tôi nghĩ có lẽ anh ta đã hoàn tất phần bào chữa cho mình.Nhưng không, anh tiếp tục phun ra những lời kể lể và kết thúc đoạn cuối với câu "Anh muốn ly dị".

Trời đất! Anh ta muốn cái gì cơ?! Sau những lời lẽ ca cẩm nhàm chán, tôi không ngờ anh ta đi đến quyết định như vậy.

Có thể anh ta quyết định ly dị là đúng vì cuộc hôn nhân hoàn toàn không hạnh phúc. Trong hai người, sẽ phải có người chủ động nói lời chia tay. Vì vậy tôi không nghĩ rằng một người đàn ông đòi ly dị là kẻ đê tiện. Người ấy chỉ đê tiện khi đề nghị ly dị trong một bức thư điện tử viết trên điện thoại di động trong một chuyến tàu điện ngầm! Với điện thoại ngay trong tay, lẽ ra anh ta có thể gọi cho cô ấy. Hoặc tốt hơn là sắp xếp một cuộc đối thoại trực tiếp.

Khi anh ta viết xong bức thư, tàu đến khu ngoại ô Brooklyn. Thật vừa vặn làm sao! Tàu ra khỏi hầm, hướng lên cầu. Đó là lúc chiếc điện thoại có thể tiếp nhận sóng di động để gửi thư. Ngay khi ánh sáng mặt trời tràn vào toa tàu, anh ta bấm nút gửi thư. Tự nhiên tôi muốn đến gần, ngăn anh làm việc đó, nhưng dĩ nhiên tôi không làm gì cả.

Màn hình iPhone của anh ta hiển thị thanh tiếp diễn, thể hiện tình trạng đang gửi thư. Thế nhưng thông báo lỗi đột ngột xuất hiện: "Cannot activate network. Unable to send" (Không thể kết nối mạng. Không thể gửi thư). Phù! Tôi nghĩ anh ta sẽ có thì giờ để nghĩ lại, để thấy rằng mình ngớ ngẩn và không gửi thư nữa. Nhưng không, anh ta lại bấm nút gửi thư. Một lần nữa, chiếc điện thoại không chịu đáp ứng yêu cầu của chủ nhân. Màn giằng co giữa chiếc điện thoại và chủ nhân của nó cứ thế tiếp tục, như thể chiếc iPhone muốn ngăn vị chủ nhân phạm sai lầm, nhưng chủ nhân lại quá khờ dại, không hiểu được lời khuyên của chiếc iPhone trong tay mình.

Cuối cùng, đến lần thử thứ sáu, chiếc điện thoại đành buông xuôi và bức thư được gửi đi. Sau khi gửi thư, có lẽ anh ta sẽ phải trầm tư, hối tiếc điều vừa làm, có lẽ đã đến lúc nỗi đau vỡ òa. Ơ kìa... không phải vậy. Anh ta thoát khỏi chương trình gửi thư và thản nhiên khởi động trò chơi Angry Birds.

Trong khi anh ta mải mê với trò chơi, tôi thấy mình trống rỗng, không còn cảm giác bực bội như mười lăm phút trước.Như thường lệ, New York luôn làm cho tôi trở nên lãnh đạm. Tôi chợt nhớ một điều quan trọng: xen vào chuyện đời tư của người khác chỉ dẫn đến những điều tệ hại. Dù sao, tuy gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, ít ra tôi không cưới nhầm một kẻ đê tiện.

Sự thản nhiên không kéo dài được lâu khi tôi bắt đầu nghĩ đến người phụ nữ đáng thương đã cưới nhầm một kẻ đê tiện.Không hiểu sao, tôi hình dung cô ấy như một viên chức ngồi ở góc văn phòng nào đó tràn ngập ánh nắng với những cửa kính lớn trải dài từ sàn đến trần. Tôi cũng muốn hình dung cô ấy như một phụ nữ năng động, đầy nghị lực, nhận được bức thư điện tử kia khi đang sải những bước vội vã và xem đó như một sự giải thoát. Nhưng một phần trong tôi nhận thức rằng không có người phụ nữ nào mà không nhận lời đề nghị ly dị của chồng với trái tim tan vỡ.

Cuối cùng tôi cũng đến trạm cần xuống.Tôi bước xuống tàu như không có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng trong suốt cuộc họp, tôi không ngừng hình dung về phút giây mà người vợ nhận được bức thư chẳng lành ấy. Tôi như nhìn thấy sắc mặt cô ấy biến đổi, thảng thốt khi đọc qua từng đoạn thư. Tôi cảm thấy cặp mắt nhòa lệ của cô lúc đọc xong bức thư và dừng lại ở dòng cuối cùng vô cảm: "Sent from my iPhone" (được gửi từ iPhone của tôi).

NGỌC GIAO dịch

* Lời bình của người dịch: Bài viết có thể là một cách quảng bá tốt cho iPhone. Sẽ thú vị hơn nếu tác giả... tưởng tượng thêm chi tiết: kẻ "đê tiện" thực ra đang thử nghiệm xuất bản truyện ngắn từ iPhone hoặc bức thư "chẳng lành" được gửi đi vào buổi sáng ngày 1 tháng 4.
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang