Bài thơ gửi phi công Trần Quang Khải lấy nước mắt của triệu người

20/06/2016 16:02

Những vần thơ của bạn Vũ Phương Trang như thay cho lời nói của cô con gái nhỏ gửi đến Phi công Trần Quang Khải đã lấy đi nước mắt của nhiều người.

Hôm qua là Ngày của Cha, trong ngày này bạn Vũ Phương Trang (Thái Bình) đã chia sẻ một bài thơ đầy xúc động. Trong bài thơ Phương Trang đã đặt mình vào vị trí của cô con gái bé bỏng gửi đến Đại tá - Phi công Trần Quang Khải.

Bài chia sẻ của Phương Trang cũng đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của đông đảo người dùng mạng. Mỗi người khi đọc bài thơ đều có cảm nhận xót xa, thương tiếc và chia buồn sâu sắc đến gia đình Đại tá Trần Quang Khải.

Bài thơ kèm dòng chia sẻ của Phương Trang gây xúc động mạnh.

Chia sẻ thêm với PV Báo Người Đưa Tin, bạn Vũ Phương Trang cho biết: “Em viết bài thơ này bằng tất cả tấm lòng của mình. Đó là lòng biết ơn với sự hi sinh của chú. Chú đã hi sinh cả đời mình cho dân tộc. Vì mải làm nhiệm vụ mà quên đi hạnh phúc cá nhân em gái còn quá thơ ngây, có lẽ chưa hiểu được hết nỗi đau này. Em đặt mình vào địa vị của một đứa trẻ và cảm xúc đến từ ngày của cha”.

Nói đến đây Phương Trang nghẹn ngào, có lẽ em bé chỉ nghĩ bố ngủ say, ngây thơ chưa biết bố đã ra đi mãi mãi, có lẽ em bé chưa nói được những điều, những nỗi đau người lớn thốt thành lời. Từ chính những suy nghĩ đó cô gái này đã viết bài thơ ấy bằng cả trái tim.

Thông qua bài viết này, cô gái hi vọng mọi người sẽ trân trọng và biết ơn sự hi sinh của những người con đã hi sinh bảo vệ chúng ta, sống có trách nhiệm với tổ quốc hơn đặc biệt là thế hệ trẻ.

Bên cạnh đó khi đăng tải bài thơ này trên mạng xã hội facebook, cho đến ngày hôm nay Phương Trang cũng đã nhận được rất nhiều bình luận với những ý kiến trái chiều.

“Em sai vì em đã vô tình nhân nỗi đau thương cho gia đình chú Khải. Trước đó có 2 bài em viết em vô tư không nghĩ. Rồi đến hôm nay em mới nhận ra em sai khi khiến ai cũng xót xa. Nhưng em chỉ mong muốn mọi người hiểu họ đã mất mát thế nào để sống cho không xấu hổ”, Phương Trang tự trách mình.

Phương Trang tha thiết mong muốn mọi người hiểu những điều cô viết, cô chia sẻ không phải là câu like, cũng phải có hàm ý cứa thêm nỗi đau của người khác mà đơn giản, cô gái này muốn mọi người không chỉ nhìn vào câu chữ mà thông qua đó nhìn thấy điều mình cần làm sau mỗi đau thương đó.

Được sự đồng ý của tác giả, Báo Người Đưa Tin xin trích nguyên văn bài thơ của bạn Vũ Phương Trang, cùng với đó là những chia sẻ của bạn về Đại tá Trần Quang Khải:

"Bố Khải ơi... con hỏi bố chuyện này:

Sao bố cứ nằm im mãi thế?

Xong chuyến bay lần nào bố cũng kể,

Sao hôm nay bố chẳng nói câu gì?

Bố Khải ơi... Bố mở mắt ra đi...

Bố đã ngủ mấy ngày rồi đó!

Bố kể rằng kỉ cương quân đội khó...

Ăn ngủ, nghỉ ngơi, phải đúng giờ mà?

Bố Khải ơi... Nhà mình có ít người

Bố bảo con sẽ có thêm em bé...

Bố con mình sẽ cùng thương yêu mẹ

Và cả em con... em sắp chào đời!

Bố bảo rằng mẹ đã quá thiệt thòi

Bố con mình phải chở che cho mẹ,

Vợ bộ đội, mẹ can trường mạnh mẽ,

Gánh vác việc nhà mẹ chẳng được nghỉ ngơi,

Bố Khải ơi... Qua nay rất nhiều người,

Đến nhà chơi... Sao lạ lùng đến thế?

Toàn hỏi bố thôi... con tự hào khoe, kể,

Bố của con tung cánh sắt giữ trời...

Họ nhìn con... ôm ấp... rồi cười,

Xong lại khóc... Nói thương con bé bỏng,

Con chẳng hiểu sao họ nói: chờ, trông, ngóng?

Bố bay bao lần... Họ có đến thế đâu?

Bố Khải ơi... vải chưa hái hết đâu,

Ông bảo rằng chờ bố về thu hoạch,

Bắc Giang mình vải ngọt thơm chín mọng,

Ông chẳng thu... nhất quyết đợi bố về,

Bố Khải ơi... bố công tác xa quê,

Nhiều chuyện quá chừng... chắc rằng bố muốn kể,

Ông với mẹ và con chỉ mong có thế

Bố về, ăn cơm, kể chuyện bầu trời...

Bố Khải ơi... mọi người đến đủ rồi,

Hay nhà mình hôm nay mở tiệc?

Chắc bố khoe con, chăm ngoan, đoàn kết,

Nên các cô, các chú đến chúc mừng,

Nhưng bố ơi con thấy lạ quá chừng,

"Hoa họ tặng"... sao to đùng thế nhỉ?

Rồi mắt ai cũng đỏ ngòa, đẫm lệ,

Con thưa, bố Khải ngủ rồi, con gọi mẹ tiếp thay!

Bố Khải ơi... trời nóng có lạnh đâu,

Sao bố cứ đắp chăn, trùm kín mặt?

Bố kéo xuống đi, rồi nằm nghiêng cho dễ thở,

Con dễ ôm hôn, dễ ngắm bố cười,

Bố Khải ơi... hôm nay chủ nhật rồi,

Bố có biết hôm này ngày của bố?

Bố hứa con ngoan, bố về cho đi phố,

Con ngoan mà... bố dậy cõng con đi,

Bố Khải ơi... Sao bố chẳng nói gì?

Con đã nói ngàn lời: "Con Yêu Bố!"

Bố không nghe thấy, hay giận con gì vậy?

Sao bố lặng im... Sao bố chẳng nói gì?"

"Chú Khải, trước kia con không biết chú là ai, và có lẽ nhiều người cũng vậy, nhưng giờ này cả Tổ Quốc hướng đến chú và đồng đội, những con người đã cống hiến cả đời cho sự bình yên của dân tộc! Chú mãi mãi trẻ đẹp ở tuổi 43, chú bằng tuổi mẹ con, năm nay con đã 18 tuổi rồi, con cứ nghĩ rằng "bạn" nhà chú có lẽ chừng tuổi con.

Nhưng hôm qua đọc báo con mới biết, đau đớn lắm chú ơi, chú mải miết cống hiến cho đất nước mà lập gia đình muộn, em còn quá nhỏ bé chú ơi, 3 tuổi vẫn còn quá khờ dại, vẫn còn bé bỏng lắm, em làm sao có thể hiểu được hết nỗi đau này, lớn rồi làm sao em có thể chịu được đây?

Con được sống đủ đầy trong tình thương của cha mẹ và anh trai, nhưng nhà con cũng có 1 người em mất cha từ sớm. Lúc cậu con qua đời em con nó mới tròn 4 tuổi, cũng là độ tuổi ngây thơ như em gái bây giờ, em còn quá ngây thơ khờ dại, tội nghiệp lắm chú ơi.


Hôm nay là ngày của cha, con bỗng nhiên nghĩ đến em nhà chú, xót xa quá chú à, phải dùng từ nào để diễn tả nỗi thương đau này đây? Em gọi bố chú sẽ chẳng trả lời, em nói yêu cha chú cũng không ôm hôn em được nữa...

Viết bài thơ này chú không thể đọc được, nhưng con chỉ biết viết lên dòng cảm xúc của con thôi, bằng nước mắt, tấm lòng, trái tim và tất cả niềm tôn kính với công ơn của chú, của các chú với đất nước mình, Tổ Quốc ghi công các chú - những người con ưu tú!

Có lẽ chẳng còn gì để thay đổi mọi chuyện, chú ơi, an nghỉ chú nhé!

Nếu gia đình người thân chú có ai đọc được, con xin gửi lời chia buồn sâu sắc, xin gia đình hãy vững tâm, vượt qua đau thương này, Tổ Quốc khắc ghi công ơn của chú, chú là niềm tự hào của đất nước!

Ngủ ngon chú nhé, hãy trở về và mỉm cười trong những giấc mơ của con trẻ, chú đừng lặng im...".

Theo Người đưa tin
Bài liên quan:
Ý kiến bạn đọc (1)
Bố vợ tôi cũng là Liệt sỹ, ra đi khi vợ tôi mới có 2 tuổi . ông hy sinh 1967. Cảm ơn Vũ Phương Trang, có bài thơ hay tưởng nhớ Đại tá Trần Quang Khải cũng như bao Liệt sỹ nước nhà.. đọc xong mà không cầm được nước mắt

Vũ Ngọc - 13-08-2016 09:19

Tên   Email

Lên đầu trang