Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương

02/07/2013 09:01

Từ xửa từ xưa, dân gian ta đã đúc kết ra một quy luật như vầy: Càng làm lớn, càng xài... đồ nhỏ.

Quan nhỏ thì ở nhà lớn (chung cư, cư xá...), quan lớn thì ở nhà nhỏ (nhà riêng, biệt thự...). Quan nhỏ thì đi xe lớn (xe bus), quan lớn thì đi xe nhỏ (xe con). Quan nhỏ thì (chỉ) có vợ lớn, quan lớn thì có (thêm) vợ nhỏ.

Ngày nảy ngày nay, xét trong lĩnh vực ai-ti, quy luật ấy cũng đúng luôn. Quan nhỏ thì xài máy lớn (máy tính để bàn), quan lớn thì xài máy nhỏ (máy laptop). Nếu chỉ xét riêng cái laptop thì quy luật lại càng đúng hơn nữa: cái laptop to dềnh, nặng hai ký rưỡi, ba ký - giá rẻ - thì dành cho quan nhỏ, còn cái laptop nhỏ xíu cỡ Sony Vaio nặng chừng ký rưỡi – mắc tiền - là tiêu chuẩn dành cho quan lớn!

Bởi vậy nên mới có câu: Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu... anh thương!

Thế nhưng nay quy luật trên bỗng rung rinh. Rung rinh như thế nào, mời các bạn cùng theo dõi câu chuyện sau đây.

Đại Quan là quan lớn, rất lớn nữa là khác. Với đẳng cấp lớn như vậy, ngài được trang bị một cái laptop bé xíu. Bé xíu mà sang trọng, đắt tiền, đúng theo tiêu chuẩn Anh thấy em nhỏ xíu anh thương.

Người ta không biết, không thể (và cũng không nên) đo đẳng cấp của Đại Quan bằng cách so sánh trình độ sử dụng máy tính hay khả năng ứng dụng IT của ngài với người khác. Người ta chỉ biết, chỉ có thể (và chỉ nên) xác định đẳng cấp của Đại Quan bằng cách so sánh cái laptop của ngài với cái laptop của những người khác mà thôi.

Trong các buổi hội thảo, dù khả năng sử dụng máy tính của ngài còn hơi bị khiêm tốn, Đại quan vẫn luôn mở cái laptop bé xíu của mình ra, đặt trên bàn họp để mọi người chiêm ngưỡng. Giữa hằng hà sa số cái laptop lớn có, vừa có, nhỏ có trong phòng họp, bao nhiêu ánh mắt đều hướng về cái laptop vừa nhỏ vừa sang (và dĩ nhiên là rất – rất đắt tiền) của Đại Quan với vẻ ngưỡng mộ xen lẫn thèm thuồng. Chừng ấy thôi, đã đủ chứng tỏ cái đẳng cấp cao vời vợi của Đại Quan, đúng theo cái chân lý càng lớn xài đồ càng nhỏ rồi!

Hôm ấy, trong một cuộc hội thảo, Đại Quan đang lim dim tự hào với cái laptop anh thấy em nhỏ xíu anh thương của mình thì bỗng nhiên ngài tái mặt. Ở góc phòng họp kia có một cô bé – đã gọi là cô bé thì chắc chắn phải là quan nhỏ rồi – đang xài một cái chi đó còn nhỏ hơn cái laptop của ngài nữa! Đã nhỏ xíu mà lại còn sang, đã sang mà lại còn trẻ trung nữa. Thật là vô phép, thật là không biết trời cao đất dầy chi ráo! Nhỏ thì phải xài đồ lớn chứ, sao lại dám xài cái thứ nhỏ hơn laptop của ngài?

...

Đại Quan giận lắm, sau cuộc họp liền gọi ngay trợ lý, bắt tìm hiểu xem cô bé ấy xài máy hiệu gì, model nào, để mua ngay cho ngài một cái y chang, hoặc xịn hơn thì càng tốt.

Trợ lý giải thích cho Đại Quan biết rằng ấy gọi là cái tablet. Về mặt tính năng, nó thua xa cái laptop bé xíu của Đại Quan đang xài. Tất nhiên, với trình độ và nhu cầu sử dụng máy tính của Đại Quan thì nó dư sức đáp ứng (nói tới đây trợ lý chợt bụm miệng vì nghĩ mình vừa lỡ lời), nhưng điều hạn chế lớn nhất là... giá của nó rẻ hơn cái laptop mà Đại Quan đang dùng. Như vậy, việc một người lớn như Đại Quan sử dụng sử dụng tablet làm sao chứng tỏ được đẳng cấp của mình?

Đại quan ra lệnh: Hãy mua cho ta cái tablet nhỏ hơn cái của con bé ấy, để chứng tỏ đẳng cấp của ta cao hơn!

Trợ lý lúng túng giải thích rằng cái tablet càng nhỏ thì càng rẻ chớ không phải càng đắt, thậm chí có cái hiệu lạ sản xuất bên hông Chợ Lớn giá chỉ chừng hơn triệu đồng, sao bù được với con Vai-ồ giá vài chục triệu như của Đại Quan.

Đại Quan trợn tròn mắt, tức tối. Nếu quy luật càng lớn xài đồ càng nhỏ bị vi phạm nghiêm trọng như vậy thì trong các cuộc hội thảo, người ta làm sao nhận ra được đẳng cấp ai-ti của Đại Quan bằng cách quan sát các laptop trong phòng họp?

Trợ lý gợi ý ngài rằng nên chứng tỏ đẳng cấp của mình bằng những cách khác, nhưng Đại Quan lắc đầu. Không biết ngài sẽ giải tỏa nỗi bức xúc nầy bằng cách nào. Có thể là ngài sẽ ban hành một bộ luật cấm sử dụngtablet trong những buổi họp quan trọng, có quan lớn tham dự chăng?

HAI ẨU
Ý kiến bạn đọc (0)
Tên   Email

Lên đầu trang